Lời editor: Cảnh báo có yếu tố cưỡng ép, cân nhắc trước khi đọc.
Đêm, vẫn cứ yên tĩnh, vẫn cứ tối tăm, vẫn cứ đáng sợ, ngươi không biết đường thì đang do dự, người tắm trong ánh đèn dầu thì đang cảm khái, còn hắn lặng lẽ ngồi trong bóng đêm.
Cũng có lẽ ngọn đèn dầu từng thử muốn bùng cháy lên, cũng có lẽ ánh trăng từng thử muốn chen vào, cũng có lẽ hắn từng thử tiếp nhận một chút ánh sáng kia. Nhưng hắn phát hiện, ánh sáng này ấm áp đến mức có chút thiêu đốt, nóng đến mức hắn không dám chạm vào nữa.
Vì sao phải tiếp nhận? Hắn đã trải qua rất nhiều lần tự hỏi, tại sao trái lại càng trở nên nhát gan hơn? Hắn đưa tay ra phía trước ngắm nghía, ngón tay hơi cuộn lại, vuốt ve bóng tối ở trước mặt.
Ánh sáng, vẫn cứ mỹ lệ, vẫn cứ loá mắt, vẫn cứ ấm áp. Người khóc lóc tìm kiếm nó, người tươi đẹp thì yêu nó, tất cả mọi người đều đang cố gắng truy tìm nó, nhưng hắn lại đang sợ hãi tiếp nhận nó.
Chùm ánh sáng kia, vốn cũng không thuộc về hắn. Chùm ánh sáng kia, vốn cũng cách rất xa. Hắn cũng từng thử làm chùm ánh sáng đó, nhưng chùm ánh sáng là hắn lại hại người khác cả đời. Hắn cũng từng thử làm chùm ánh sáng kia, nhưng chùm ánh sáng là hắn cuối cùng lại chỉ có thể tự dập tắt chính mình.
Hắn thật sự chỉ có thể canh giữ trong chỗ tối sao?
Hắn từng tự hỏi, vì sao không tiếp nhận? Ấm áp như vậy, sáng rực như vậy, chiếu vào đồng tử của hắn, làm hắn cảm thấy từng tia ấm áp, thật sự ấm tới tận tim.
Vì sao không tiếp nhận?
———— Là hắn đang lùi bước.
“Ngụy Anh ……” Lam Vong Cơ ôm chặt lấy Ngụy Vô Tiện, lực cánh tay lớn đến kinh người. Y vùi mặt vào hõm cổ của Ngụy Vô Tiện, cẩn thận ngửi mùi hương trong trẻo nhàn nhạt trên người hắn, hơi thở nặng nề nóng rực phà vào cổ hắn. Người này, vì sao không thể là của hắn? Y rõ ràng cũng thích mình, vì sao không thể tin tưởng?
“Ngươi buông tay!” Ngụy Vô Tiện cắn chặt môi, ra sức giãy giụa, hốc mắt đỏ bừng. Nghe vậy, Lam Vong Cơ không những không buông tay, ngược lại càng ôm chặt hơn: “Không buông.” Vừa dứt lời, y bỗng nhiên bế ngang Ngụy Vô Tiện lên, trong nháy mắt cảm giác chợt treo lơ lửng khiến trái tim hắn đập lỡ một nhịp, Ngụy Vô Tiện cả giận kêu: “Lam Vong Cơ!”
Lam Vong Cơ ôm chặt cả người hắn vào lòng, đi về phía giường.
***
Thời gian một nén hương trước.
Một nam tử đi vào lều Ngụy Vô Tiện. Người này diện mạo bình thường, người mặc áo giáp nhẹ, sinh ra cao lớn khoẻ mạnh, mặt mày không hề có khí chất anh hùng, nhưng so với nam tử mắt ti hí lần trước trông thuận mắt hơn nhiều.
Khi nhìn thấy gã, Ngụy Vô Tiện đang xoã tung mái tóc, nhướng mày, ánh mắt chuyển tới thứ trên tay gã, mới thu lại vẻ lạnh lẽo vừa nãy.
“Làm phiền rồi, cứ để trên bàn là được.” Hắn nhạt giọng nói. Nam tử kia làm như mới phản ứng lại, cuống quít gật gật đầu, đặt chén thuốc trên bàn. Ngụy Vô Tiện vẫn đang chống cánh tay, bút lông sói dưới bàn tay rồng bay phượng múa, chữ viết trên giấy say sưa bay bổng, tuy có tú cốt, nhưng lại quá mức tùy ý, khiến người ta có chút không nhìn ra nội dung bên trong.
Nhưng nam tử kia nào có giành ánh mắt để phân biệt mấy chữ đó đâu? Gã ngẩn ngơ đứng sững ở đó, nhìn chằm chằm vào người ngồi bên cạnh bàn, nhìn chằm chằm vào cánh tay thon gầy trắng nõn lộ ra vì ống tay áo của hắn tuột xuống, nhìn chằm chằm vào gương mặt quyến rũ lòng người của hắn, ánh mắt nóng rực và lộ liễu, tựa như muốn nhìn hết toàn thân hắn từ trên xuống dưới mới chịu. Ngụy Vô Tiện cau mày, ngòi bút tạm dừng, trong mắt hiện lên một tia lệ khí, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn gã.
Nam tử bị ánh mắt này làm cho rùng mình, lấy lại tinh thần, vội không ngừng nói tiếng xin lỗi rồi vội vàng rời đi.
Sau khi gã rời đi không lâu, tấm mành lại bị ai đó nhấc lên, tốc độ bước đi này, tiếng động này, Ngụy Vô Tiện không nhìn cũng biết ngay là Lam Vong Cơ.
Người nọ yên lặng đặt hộp đồ ăn xuống, ngồi đối diện Ngụy Vô Tiện.
“Ta không muốn gặp ngươi, đừng đến nữa.” Hắn lạnh lùng nói. Lam Vong Cơ không đáp, cầm lấy chén thuốc nam tử vừa rồi đưa tới, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, phát hiện thuốc này có một chút vị ngọt khác thường, nói: “Thuốc, có vấn đề.”
Ngụy Vô Tiện im lặng một lát, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Ta vốn cũng không định uống nó.” Lam Vong Cơ trầm mặc một chút, lại uống một ngụm, thân thể nổi lên từng tia nhiệt. Lại uống thêm một ngụm xuống bụng, khô nóng trong thân thể càng thêm rõ ràng.
Chén sứ rơi xuống mặt đất, chén thuốc đen thui đổ ra, lan toả mùi hương kỳ lạ của vị đắng xen lẫn vị ngọt, Ngụy Vô Tiện biến sắc, vụt đứng lên, nói: “Lam Trạm, ngươi làm cái gì?!”
Biết rõ thuốc này có vấn đề còn muốn uống vào, sao bảo là không có nhu cầu gì khác? Lam Vong Cơ có chút khó nhịn thở hổn hển mấy hơi, ánh mắt trở nên mê man, cảm xúc trong mắt khi nhìn về phía Ngụy Vô Tiện cũng không còn nội liễm và thâm trầm, mà trở nên nóng rực và khao khát.
Ngụy Vô Tiện hiếm khi cảm thấy hơi hoảng loạn, vòng qua mép bàn kéo Lam Vong Cơ lại, nói: “Lam Trạm, ngươi …… ngươi không sao chứ?” Hầu kết Lam Vong Cơ lăn lên xuống một vòng, trở tay ôm lấy Ngụy Vô Tiện, thấp giọng nói: “Ngụy Anh, nóng ….…”
Trái tim Ngụy Vô Tiện nhảy dựng lên, lập tức hiểu ra, thuốc này đã bị người ta bỏ xuân dược.
***
Lam Vong Cơ đặt hắn lên giường, rồi gấp gáp không nhịn nổi mà cúi người đè lên trên. Ngụy Vô Tiện dùng hai tay đẩy lồng ngực Lam Vong Cơ, giọng nôn nóng nói: “Lam Trạm, ngồi dậy! Hiện tại ngươi không tỉnh táo, đừng xằng bậy!”
Nếu y tỉnh táo, sao có thể uống chén thuốc kia?
Lam Vong Cơ không đáp, chỉ luồn tay vào bên trong cổ áo hơi lỏng lẻo của hắn. Bàn tay hơi lạnh xoa lên da thịt mịn màng trơn láng, kích thích khiến thân thể Ngụy Vô Tiện run lên nhẹ nhàng, tức khắc giãy giụa càng lợi hại hơn: “Lam Vong Cơ, đừng ép ta động thủ!”
Lam Vong Cơ làm như cảm thấy bàn tay đang đẩy y phiền phức vướng víu, trực tiếp dùng một tay đè hai tay của hắn lên đỉnh đầu, sau đó tay kia thô bạo kéo vạt áo của hắn ra, làm lộ ra hơn phân nửa lồng ngực trắng nõn.
Ngụy Vô Tiện chỉ cảm thấy trên người chợt mát lạnh, cơn khủng hoảng trong lòng bị phóng đại vô hạn, càng ra sức vặn vẹo thân hình, ý đồ tránh thoát. Nam nhân ở bên trên không suy suyển một chút nào, có chút sốt ruột kéo hai chân của hắn ra, lột quần hắn xuống, tiếp đó cả người chặn ở giữa hai chân hắn.
Phong cảnh dưới thân hiện ra trước mặt nam nhân không sót tí gì, cặp mông trắng như tuyết, bắp đùi non mềm, chỉ cần y nhẹ nhàng dùng một chút lực, là đã có thể để lại vệt đỏ trên đó. Lam Vong Cơ nuốt xuống một ngụm nước miếng, nắm lấy đùi hắn đè sang bên cạnh.
Trong lúc nhất thời, cảm giác nhục nhã, sợ hãi chiếm cứ nội tâm Ngụy Vô Tiện, muốn khép hai chân lại, nhưng không thắng được lực cánh tay của Lam Vong Cơ, chỉ có thể cầu xin: “Lam Trạm …… Ta cầu xin ngươi, đừng như vậy ……” Giọng nói của hắn đã mang theo tiếng nức nở, nhưng trong ý thức của Lam Vong Cơ, trước mắt đã chỉ còn lại hắn, làm thế nào chịu nghe lời hắn?
Lam Vong Cơ dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu xoay chuyển, rất nhanh đã phát hiện ra một sợi dây cột tóc màu đỏ tươi ở đầu giường. Y lấy sợi dây cột tóc đó qua, dứt khoát lưu loát cột hai cổ tay của Ngụy Vô Tiện lại với nhau, sau đó làm như nghĩ tới chuyện gì, lại kéo mạt ngạch trên trán xuống, hết sức nhẹ nhàng che khuất đôi mắt hắn.
Mất đi thị giác, trước mắt toàn là bóng tối, khắp người càng trở nên mẫn cảm, Ngụy Vô Tiện lắc lư cái đầu, hai chân thon gầy trắng nõn đá lung tung, vẫn muốn giãy giụa, nhưng cuối cùng chỉ có thể bị người ta dùng sức mạnh hơn đè sang hai bên.
“Không …….”
Một bàn tay xoa bóp phần thịt non ở bắp đùi hắn, Ngụy Vô Tiện bị bóp như vậy đến mức vòng eo bủn rủn, càng không thể nhúc nhích tí nào, cái tay kia lại theo bắp đùi hắn từ từ di chuyển về phía mông, bàn tay có vết chai mỏng vuốt ve mông thịt non mềm, kích thích khiến hắn lại căng chặt cơ thể.
“A!”
Đột nhiên, Ngụy Vô Tiện cảm thấy hậu huyệt truyền đến cảm giác đau đớn bị xé rách. Là thứ gì đó thọc vào, hắn đau đến khẽ kêu lên một tiếng, hậu huyệt không chịu khống chế cắn chặt lấy thứ kia. Nam nhân bên trên dường như hít vào một hơi, nhưng vẫn im lặng, đưa ngón tay vào thăm dò vùng đất sâu hơn.
“Cái …… Ưm .….. A!”
Cảm giác khác thường khi có dị vật xâm nhập thật sự không dễ chịu gì, huống chi thứ này còn cọ quẹt đè ấn khắp bên trong. Huyệt thịt của hắn nhận ra được hình dạng của thứ nhỏ dài hơi lành lạnh này ——— còn không phải là ngón tay hay sao? Hắn ra sức vặn vẹo vòng eo, muốn ngón tay này đi ra ngoài, nhưng hậu huyệt càng đau thì cắn càng chặt, ngược lại nuốt nuốt ngón tay vào bên trong.
“Không …. Đừng ….. Lam Trạm, ngươi, ngươi lấy ra đi ……” Hắn lắc đầu một cách hỗn loạn, cả người như thể bị treo trên trời cao, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Lam Vong Cơ cứ ấn vào khắp nơi ở bên trong, đột nhiên ấn tới một chỗ nhô lên. Người dưới thân bỗng nhiên phát ra một tiếng rên nhẹ mềm mại ngọt nị, cùng với thân thể giật bắn một cái, sau đó yếu ớt mềm rũ cả người.
Làn da trắng nõn của hắn hơi ửng hồng vì dục vọng, chỗ đầu vai kia càng rõ ràng hơn, gò má hắn cũng ửng hồng vì động tác của Lam Vong Cơ, hắn là Ngụy Anh, hắn là Ngụy Anh ……
Lam Vong Cơ thấy hậu huyệt đã mềm ra, liền đưa ngón tay thứ hai vào. Tiểu huyệt chặt khít nuốt vào một ngón tay đã là không dễ dàng, càng không nói tới phải thêm một ngón nữa. Ngụy Vô Tiện đau đớn ngửa đầu, để lộ cần cổ mong manh, thân thể hơi run rẩy, hậu huyệt cắn giữ thật chặt. Trong miệng khẽ thở gấp nói: “Đừng …… Đau! Lấy ra đi ……”
Lam Vong Cơ lại đưa vào ngón tay thứ ba, bắt chước động tác giao hợp, bắt đầu đâm ra rút ra ở bên trong, huyệt thịt màu hồng nhạt bị ba ngón tay làm đến sưng lên đỏ thẫm, bởi vì hành động cố tình đâm rút này của Lam Vong Cơ, mà chảy ra từng chút dịch thể, bên trong phát ra vài tiếng nước, trông đáng thương cực kỳ.
Ngụy Vô Tiện bị làm đến không còn sức giãy giụa, chỉ đành giống như thịt cá trên thớt, mặc người xâu xé. Ngọc trụ của hắn hơi đứng lên, nước mắt sớm đã không thể khống chế trào ra khoé mắt, thấm ướt mạt ngạch, hắn chỉ có thể khóc lóc van xin: “Đừng như vậy ……”
Lúc này, Lam Vong Cơ rút ngón tay ra. Huyệt thịt còn lưu luyến mút lấy chúng, khi rời đi phát ra một tiếng “chụt”, như thể không khép lại được. Ngụy Vô Tiện chỉ cảm thấy trên mặt một trận khô nóng, nước mắt càng không khống chế được.
“Ngụy Anh, ta muốn ngươi ……” Nam nhân hít thở nặng nề thì thầm, khác một trời một vực với dáng vẻ tiên quân của ngày thường.
Một vật hình trụ thô to nóng bỏng để ở ngay huyệt khẩu hắn. Đều là nam tử, hắn làm sao có thể không biết đây là cái gì? “Không ……” Ngụy Vô Tiện lập tức lại muốn vùng vẫy thoát ra, hai chân đạp lên bộ đồ ngủ, cố gắng lùi ra phía sau. Nhưng nam nhân càng không theo ý hắn, hung dữ túm lấy eo hắn, thân mình đâm về phía trước một cái.
“Á!”
Quy đầu cực lớn trong nháy mắt chen vào không gian nhỏ hẹp, nếp gấp ở hậu huyệt bị căng phẳng, bị quy đầu chen vào bên trong, cứ thế làm hắn đau đến mức trước mắt tối sầm. Thân thể hắn căng chặt trong một tích tắc, rồi sau đó kiệt sức xụi lơ. Hắn nằm dưới người nam nhân, bắt đầu nghẹn ngào.
“Huhu ……” Thứ kia nóng rực đến nỗi hậu huyệt của hắn co rút một trận, bên trong căng ra tối đa, thậm chí hơi chuyển sang màu trắng. Đồng tử hắn dần dần tan rã, giống như mất hồn vậy, mặc cho Lam Vong Cơ nắm eo hắn đâm vào bên trong.
Huyệt thịt mềm mại ướt át từng chút từng chút co thắt, mút lấy cự vật của Lam Vong Cơ, giống một cái miệng nhỏ ham ăn, tham lam nuốt cự vật vào bên trong.
“A …. ưm!”
Lam Vong Cơ không nhịn được thở dốc, đút vào hoàn toàn nửa phần còn lại, toàn bộ d**ng vật đi vào sâu bên trong, lại là hình dạng hơi nhếch lên, không nghiêng không lệch vừa vặn để ngay dương tâm của hắn.
Ý thức của hắn vừa mới quay trở lại lập tức lại tan rã, đồng tử mất tiêu cự. Lúc này Lam Vong Cơ sớm đã kiềm chế không được bắt đầu chuyển động, hung hăng đâm hướng lên trên.
Cú đâm này, tức khắc khiến cho Ngụy Vô Tiện câm nín, hai mắt bởi vì bị mạt ngạch che khuất, không nhìn thấy biểu tình. Nhưng nhất định là cái hố trống rỗng ngập hơi nước, mê ly quyến rũ.
Huyệt thịt mút chặt lấy Lam Vong Cơ, không ngừng chèn ép khiến y không nhịn được thở dốc, chỉ muốn dùng nhiều sức hơn để xâm phạm người này, làm cho hắn không thể lại nói ra những lời quật cường, làm cho hắn không tự chủ được mà ôm lấy y, trên thực tế Lam Vong Cơ cũng làm như vậy.
“Huhu ……” Hắn nhìn không thấy, cử động không được, chỉ có thể bị đè chặt chân hung ác xâm nhập, cảm giác đau đớn do bị xé rách cùng với khoái cảm khác thường đan xen gần như khiến cho hạ thân hắn mất đi cảm giác. Hắn không chịu nổi lắc lắc đầu, muốn làm cho mạt ngạch trên mắt rơi xuống, nhưng Lam Vong Cơ bỗng nhiên rút vật thô to kia ra, rồi mạnh bạo đâm nguyên cây vào, tại khoảnh khắc đó hắn bị đâm đến mức quên cả cử động.
Đầu vú màu hồng nhạt trước ngực đột nhiên bị bao trùm trong một nơi ướt át ấm áp, cả người Ngụy Vô Tiện run lên, trong miệng lẩm bẩm: “Đừng …… Đừng ……”
Chiếc lưỡi mềm mại ấm áp phủ lên trên, kích thích nơi cực kỳ mẫn cảm này đến hơi hơi dựng đứng lên, Lam Vong Cơ làm như sợ không đủ, lại dùng hàm răng cọ xát, đồng thời bên dưới lại thúc vào, đầu vú bị đùa bỡn đến mức hoàn toàn đứng sựng, huyệt thịt bao bọc lấy hình dạng của vật đáng sợ kia, dưới sự kích thích của cả hai, toàn thân Ngụy Vô Tiện mềm nhũn như một bãi nước xuân, cuối cùng không còn sức để giãy giụa nữa.
“Um á …… Lam Trạm đừng ….. Ưm .… Như vậy ……” Hắn chỉ có thể cầu xin nam nhân trên người mình đừng làm như thế, mang theo tiếng nức nở nhỏ vụn. Nam nhân nắm lấy bắp đùi hắn với sức lực mạnh đến nỗi để lại dấu ấn đỏ trên đó, bởi vì đâm vào rút ra vừa rồi tinh hoàn va đập mạnh, để lại vệt đỏ trên bờ mông trắng như tuyết của hắn.
“Đau …… Huhu .…. Không cần …… Dừng lại ……” Khắp mọi nơi trên người bị đôi môi mỏng trồng thật nhiều đoá mai đỏ, chỗ hai người giao hợp rỉ rả chảy ra chất dịch trong suốt, trộn lẫn một ít màu đỏ.
“Ưm …..…” Người dưới thân bị Lam Vong Cơ làm tới mức phát ra tiếng rên rỉ dễ nghe, là đau đớn và cũng là sung sướng, là tình cảm bản thân khó kiểm soát và cũng là không thể tiếp nhận. Lam Vong Cơ chỉ cảm thấy sóng nhiệt trong cơ thể không giảm ngược lại càng tăng, động tác dưới thân không khỏi càng thêm hung bạo.
Vật cứng hình trụ hơi cong trong cơ thể càng thêm nóng rực, quét qua điểm đó của hắn. Trong cơ thể tựa như mở ra một nguồn nước suối, có chất dịch không ngừng chảy ra, khiến cho động tác đâm rút nơi giao hợp của hai người càng trở nên nhanh hơn. Lúc này ban ngày ban mặt, may mà lều của Ngụy Vô Tiện dựng ở vị trí tương đối hẻo lánh, nếu không tiếng động lớn như vậy, cũng không biết sẽ dẫn tới bao nhiêu người.
“Hức …… Lam Trạm ……” Thân thể hắn bị thúc đến mức lắc lư, giống như chiếc thuyền nhỏ đơn độc giữa biển cả, bất cứ lúc nào cũng muốn rời ra thành từng mảnh. Cố tình Lam Vong Cơ không hề lưu tình một chút nào, đâm vào càng lúc càng hăng say, đâm đến mức mông hắn bắt đầu đau đớn.
Tiểu huyệt bị làm đến càng lúc càng mềm nhão, ban đầu thít vào thật chặt bởi vì muốn ngăn cản Lam Vong Cơ tiến vào, hiện tại do kiệt sức, khi co thắt ngược lại là nuốt Lam Vong Cơ vào bên trong, giống như đang nhấm nháp món ngon trân quý gì đó, phát ra tiếng nước phì phì. Phần thịt non ở huyệt khẩu bị kéo ra theo từng động tác, lại bị ấn trở về, sớm đã sưng đỏ không chịu nổi.
Chất dịch theo sự va đập của Lam Vong Cơ tạo thành bọt mịn, dính trên người cả hai, hạ thân của Ngụy Vô Tiện sớm đã là một mảnh lầy lội, ngọc trụ trước người không có ai an ủi, nhưng thỉnh thoảng lại chảy ra bạch trọc, hơi đỏ lên, run run rẩy rẩy trông thật đáng thương.
“Ưm …… A” Lam Vong Cơ bỗng nhiên cố tình tấn công vào điểm kia, kích thích đến nỗi phía trước của Ngụy Vô Tiện trực tiếp phóng thích ra, trong đầu loé lên ánh sáng trắng xoá, cảm giác mệt mỏi và khoái cảm sau cơn phóng thích khiến cho ý thức của hắn càng không rõ ràng.
Ngụy Vô Tiện hình như có chút không dám tin tưởng mà nghẹn ngào thành tiếng, tuy rằng hắn đã phóng thích, nhưng nam nhân trên người không biết đã làm bao lâu, mà vật kia vẫn cứng ngắc như cũ, chuyển động có quy luật trong thân thể hắn, không hề có dấu hiệu sắp phóng thích.
“Không …… Không muốn …… Dừng lại ……. Huhu ……” Hắn nhỏ giọng khóc nức nở, khẩn cầu nam nhân trên người dừng lại, nhưng dục vọng nguyên thuỷ nhất sâu trong nội tâm Lam Vong Cơ sớm đã bùng nổ, làm sao có thể vì một câu của người mình tâm duyệt mà dừng lại kia chứ?
Muốn hắn ….. Muốn nhiều hơn nữa ……
Hắn bị che hai mắt, đôi môi sưng đỏ hơi hé ra, giống như con cá sắp chết khao khát dưỡng khí, thấp thoáng có thể nhìn thấy đầu lưỡi màu hồng nhạt bên trong, mặc dù không nhìn thấy mắt hắn, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự bất lực của hắn. Lam Vong Cơ bỗng nhiên ngừng lại, ngay tại tư thế này, nắm lấy đùi hắn lật sang một bên.
Đột nhiên cảm giác trời đất quay cuồng một trận khiến Ngụy Vô Tiện trong nháy mắt vô cùng sợ hãi, vật trong cơ thể kia xoay tròn một vòng theo động tác của bọn hắn, quy đầu hơi cong cọ vào vách ruột non mềm, kích thích Ngụy Vô Tiện thở gấp kinh hãi một tiếng, âm thanh ngọt mềm giống như tẩm mật.
Muốn hắn …… để hắn không có cách nào đuổi mình đi nữa, để hắn chỉ có thể ở dưới thân mình bất lực rên rỉ. Lam Vong Cơ vòng qua eo hắn, kéo hai tay của hắn dán lên bụng hắn, đồng thời hạ thân lại bắt đầu một vòng đâm rút mới.
“Huhu …… Thật sự không muốn nữa …… á!” Mái tóc đen của hắn rối tung, phần eo hạ thấp, mông nhấc cao, hai bờ vai trắng như tuyết ửng màu hồng phấn đáng yêu, cọ xát với tấm trải giường, đường cong sống lưng duyên dáng trông càng quyến rũ hơn trong mắt Lam Vong Cơ.
“Lam Trạm … A … Lam Trạm …… Ưm …. A .….”
Tư thế này khiến cho sự bất lực và sợ hãi trong lòng Ngụy Vô Tiện bị phóng đại vô hạn, vật trong cơ thể kia đi vào nơi càng sâu hơn, sâu đến mức Ngụy Vô Tiện cảm thấy bụng mình sắp bị đâm xuyên qua, cảm giác đau đớn tột cùng càng trở nên rõ ràng hơn. Hắn hết lần này đến lần khác kêu Lam Vong Cơ, đã tình loạn ý mê từ lâu.
Lam Vong Cơ không chút lưu tình bóp eo hắn đâm rút mạnh mẽ, mỗi một lần đều là hung hăng đánh vào dương tâm của hắn, đằng trước của hắn vốn đã phóng thích lại một lần nữa đứng thẳng lên, cảm giác mệt mỏi bủn rủn trên người khiến Ngụy Vô Tiện không khỏi nức nở.
“Nhẹ …. A …… Nhẹ chút ……” Hắn rốt cuộc không kềm chế được tiếng rên rỉ, khẽ thở hổn hển dưới thân nam nhân này, khóc thút thít dưới thân nam nhân này, vẻ lạnh lùng ban đầu bị đâm mất sạch, sau đó thì một chút bóng dáng khinh cuồng ngày xưa cũng chẳng tìm thấy đâu.
“Ưm a ……., không muốn …… không muốn nữa ……. A …….” Mặt hắn bị đè đến biến dạng, nước bọt chảy xuống khóe miệng không kịp nuốt vào, mạt ngạch không ngăn nổi nước mắt không ngừng chảy ra, rõ ràng là bộ dáng bị khi dễ tàn nhẫn.
“Huhu …… Đau ……” Động tác của nam nhân trên người càng thêm thô bạo, tư thế này vốn đã khiến người ta mệt mỏi, càng miễn bàn Lam Vong Cơ cứ ở tư thế này đâm vào rút ra thật lâu, Ngụy Vô Tiện hiện tại là cả người đau đớn, cố tình hắn lại không có sức để phản kháng.
“Huhu …… Dừng lại ..…. Ưm a!” Hắn càng xin tha, càng kêu khóc, thì động tác của nam nhân trên người sẽ càng nhanh một cách tàn nhẫn, thẳng tắp đâm vỡ vụn tiếng nghẹn ngào và rên rỉ trong cổ họng hắn thành từng mảnh nhỏ.
Trận tình sự giống như giấc mộng này, cũng không biết khi nào mới có thể kết thúc.
Khi Lam Vong Cơ phóng thích trong cơ thể Ngụy Vô Tiện, hắn đã ngất đi, cả người mềm nhũn quỳ trên giường, hoàn toàn dựa vào việc Lam Vong Cơ nắm lấy eo hắn mới không ngã xuống.
Lam Vong Cơ ôm hắn, thỏa mãn thở ra một tiếng.
![]()