Trong sân, tiểu Hắc và con mèo tiểu Bạch nằm phơi nắng cùng nhau, dáng vẻ lười biếng, ngay cả ngoại viện có người tới cũng chẳng buồn liếc mắt.
Kim Xuân đứng ở cửa thông báo: “Gia, các ma ma ở ngoại viện tới rồi.”
Những ma ma này lo liệu cho hôn sự sắp diễn ra vào tháng sau, hôm nay mọi thứ lớn nhỏ đều đã chuẩn bị ổn thoả, lần này tới đây là để đo kích thước cho Quý Tiêu, chuẩn bị làm hỉ phục.
Từ khi có thai, rồi về đến phủ Bình vương, hàng ngày ngoài ba bữa chính Quý Tiêu còn được bồi bổ thêm, ăn đến nỗi bây giờ đã không còn gầy như trước, dưới gò má cũng nhiều thêm một chút thịt. Nhìn không khác biệt mấy, sờ vào thấy mềm mại hơn thôi.
Thẩm Hoài cứ dăm ba hôm lại nắm tay, nhéo má Quý Tiêu, xoa xoa nắn nắn rất vui vẻ.
Lúc này các ma ma dùng thước mềm đo xong, cũng nói: “Vòng eo của gia so với lần trước lại thay đổi chút ít, khi làm hỉ phục phải chừa dư ra, đến khi mặc có thể dễ dàng sửa lại.”
Tuy không nói thẳng là mập lên, nhưng trong lòng Quý Tiêu cũng hiểu rõ, gò má cậu ửng đỏ, gật đầu: “Làm sao cho ổn thỏa là được.”
Ma ma lại ở lại chọn hoa văn, màu sắc, chất liệu cùng với Quý Tiêu, xong xuôi mới vội vàng cáo lui.
Bên ngoài, đại phu đã chờ một thời gian, thấy người trong phòng đi ra, liền nhanh chóng kêu người thông truyền.
Năm ngày bắt mạch một lần, đại phu từ lâu đã không còn kinh ngạc chuyện nam tử cũng có thể mang thai như lúc trước. Mỗi lần bắt mạch cho Quý Tiêu ông chỉ âm thầm ghi nhớ kinh nghiệm, để sau này gặp phải người bệnh như vậy sẽ không đến mức luống cuống chân tay.
“Mạch tượng của phu nhân ổn định, thân thể so với lần trước lại được điều dưỡng tốt hơn nhiều, theo ta thấy các món dược thiện kia vẫn nên tiếp tục dùng, chỉ là có thể giảm một ít thuốc, dược thiện ấy mà, cách nấu cũng nên thay đổi, tránh cho phu nhân ăn đến ngán.”
Đại phu vừa nói vừa viết, những lời này khiến Quý Tiêu thở ra hết sức nhẹ nhõm.
“Những món dược thiện đó nấu rất ngon, nhưng ăn lâu quả thật dễ ngán, không biết phải ăn bao lâu nữa?” cậu hỏi.
Đại phu đáp: “Đợi lần sau đến khám, nếu thân thể phu nhân tốt hơn nữa, thì có thể nghỉ một chút, hiện giờ thân thể mới hơn hai tháng, cần cẩn thận, đợi qua ba tháng thai vị ổn định rồi, sẽ có thể yên tâm hơn nhiều, đến khi đó có thể dừng lại, bồi bổ quá mức làm thai nhi phát triển quá lớn, lại không có lợi cho việc sinh nở của phu nhân. Theo lời phu nhân nói, lần sinh nở đầu tiên đã khiến thân thể hao tổn nhiều, sau đó lại không được chăm sóc kỹ càng, bây giờ góp nhặt từng chút một, đều là việc làm tỉ mỉ, cần phải thực hiện một cách kiên nhẫn mới được.”
Quý Tiêu gật đầu.
Đại phu đặt bút xuống, nghĩ nghĩ, lại nói: “Nếu phu nhân cảm thấy không thích dùng nhiều dược thiện, vậy thuốc an thai và thuốc an thần, ta có thể điều chế thành dạng viên, mỗi ngày trước khi ngủ uống với nước là được.”
“Như vậy cũng tốt,” Quý Tiêu thở một hơi nhẹ nhõm.
Tiếng nước rào rào trong tịnh phòng dừng lại, lát sau a Nguyên được thay bộ quần áo lót dày, nắm tay Nhi Trà từ trong đi ra. Nó vừa nhìn thấy đại phu đeo hòm thuốc, mắt liền sáng rực. Đại phu tới nhiều lần, nó đã biết chuyện này nghĩa là gì, vội vàng lắc mông chạy tới, vung cổ tay múp míp của mình ra, nói: “Bắt chạch cho ta.” (ý là bắt mạch, a Nguyên nói ngọng)
Đại phu cũng đã quen với nhóc tì a Nguyên này, mỉm cười đưa tay nắm lấy cổ tay nó, đầu ngón tay điểm nhẹ hai cái, cúi đầu nói với a Nguyên đang tỏ ra rất nghiêm túc: “Mạch tượng của tiểu thế tử ổn định, thân thể cường tráng, không có gì phải lo lắng.”
A Nguyên bèn làm bộ nghiêm chỉnh thu tay mình về, chỉ chỉ vào hòm thuốc của đại phu, nói: “Cho ta thuốc.”
Nó luôn thấy cha mình uống thuốc, gần đây thuốc không còn khiến nó vừa nhìn thấy đã khóc như trước kia, trái lại hầm chung trong canh gà canh vịt, làm nó thèm thuồng không thôi. Con sâu tham ăn trong bụng a Nguyên nổi lên, lúc này cứ giục đại phu cũng cho mình ăn chút gì đó, một bộ tỏ ra không cho ăn thuốc thì sẽ không chịu ngưng.
Đại phu ngẩn ra, rồi bật cười, ghé lại gần trêu a Nguyên: “Tiểu thế tử không có bệnh, không có thuốc để ăn.”
“Ăn thuốc, ăn thịt!” A Nguyên trừng mắt, cảm thấy đại phu đang lừa gạt mình.
Quý Tiêu cúi đầu, hai tay vòng ôm lấy vai a Nguyên: “A Nguyên đừng quậy, con ăn thuốc gì?”
“Thuốc của cha,” A Nguyên ngẩng đầu nhìn cậu, vẫn không từ bỏ.
Đại phu nghĩ một chút, đặt hòm thuốc đeo trên vai xuống rồi mở ra, khiến a Nguyên phải kiễng chân lên nhìn. Ông cũng không úp mở, trực tiếp lấy ra một lọ thuốc nhỏ từ bên trong, sau đó đổ ra một viên thuốc tròn vo đưa cho a Nguyên.
A Nguyên chẳng hề khách khí, ùm một cái ngậm lấy, ăn vào miệng nếm ra vị ngọt như mật, híp mắt liên tục nói: “Ngon, thuốc ngon.”
Đại phu lại đưa lọ thuốc cho Quý Tiêu, nói: “Phu nhân, đây là thuốc viên thanh nhiệt nhuận họng, tiểu thế tử ăn cũng không sao, ngày thường ăn một hai viên coi như ăn kẹo, nếu bị ho có đờm đặc gì đó, cho tiểu thế tử ăn cũng có thể hóa giải.”
Quý Tiêu lắng nghe cẩn thận, liên tục gật đầu, rồi bảo Nhi Trà cất lọ thuốc đi.
A Nguyên được một viên kẹo, trong lòng cực kỳ hài lòng với vị đại phu này, một đường tiễn ông đến tận cửa, còn vẫy tay với ông, nói to: “Đến nữa, đến nữa.”
Thẩm Hoài đang đi tới cửa, sẵn tiện phất phất tay với vị đại phu đang hành lễ, lại nghe thấy giọng sữa ngọng nghịu của a Nguyên, tiếp tục đi vào trong, liền thấy cái bóng lưng tròn ủm của a Nguyên, đang đi vào trong phòng.
A Nguyên lẫm chẫm đi đến bên cạnh Quý Tiêu, hai tay bám vào mép ghế, kiễng chân nhìn lên bàn. Lọ thuốc lúc nãy đại phu đặt trên đó đã không thấy đâu nữa, nó trợn tròn mắt nghiêng đầu hỏi Quý Tiêu: “Thuốc, của a Nguyên?”
“Cất cho con rồi,” Quý Tiêu nựng nựng cái cằm mềm mại của nó, nheo mắt cười nói, “Đợi đến tối lúc cha uống thuốc, a Nguyên ăn cùng cha một viên nữa, ban ngày không được tìm, biết chưa?”
A Nguyên vô cùng lưu luyến liếm liếm vị ngọt còn sót lại trên môi, miễn cưỡng gật đầu ngoan ngoãn: “Dạ.”
“Vương gia,” ngoài cửa vang lên tiếng tiểu nha hoàn hành lễ, Quý Tiêu vỗ vỗ mông a Nguyên, “Đi xem phụ thân con về rồi kìa.”
A Nguyên nghe tiếng vội vàng ngoảnh đầu chạy ra, đứng ở cuối tấm thảm mềm, ngẩng lên nhìn Thẩm Hoài đi từ ngoài vào.
“Con trai ngoan!” Thẩm Hoài bế bổng a Nguyên đặt lên vai mình, để a Nguyên ngồi chễm chệ trên cao. A Nguyên vốn không vui vẻ lắm bởi vì không được ăn thuốc, lúc này lập tức hưng phấn hò reo, nhún nhảy cái mông lên xuống loạn xạ.
Nếu không phải lực tay Thẩm Hoài vững vàng, không chừng đã rơi xuống một ngàn tám trăm lần rồi.
Quý Tiêu cũng từ trong bước ra nghênh đón, thấy Thẩm Hoài cười sảng khoái, có chút ngạc nhiên: “Tấn Hòa hôm nay về sớm, sao lại vui như vậy?”
Thẩm Hoài dừng trước mặt cậu, lại đưa a Nguyên sang cho Quý Tiêu, vừa cởi khuy áo ngoài vừa nói: “Hôm nay tin tốt dồn dập, tất nhiên vui vẻ.”
Hắn cởi chiếc áo ngoài còn vương hơi lạnh, thay sang thường phục, rồi mới ôm Quý Tiêu, kéo cậu vào trong ngồi xuống chiếc giường mềm.
Những nha hoàn theo vào lúc này đều cúi đầu lặng lẽ lui ra.
“Một là man tộc ở phương Nam thành tâm quy phục, tháng sau sẽ phái người đến nhậm chức, sau này cùng chữ viết cùng ngôn ngữ, có thể thông thương qua lại, ngày tháng lâu dần đất phương Nam sẽ không còn gì phải lo lắng nữa. Hai là bên Lục Uyển Ân cũng đã có tung tích, hiện giờ nàng ta đang ở đất Yên chỗ Triệu Hiên. Ba là,” Thẩm Hoài cúi đầu hôn lên môi Quý Tiêu một cái thật mạnh, “Hôn kỳ càng lúc càng gần, ta còn có gì mà không vui?”
“Lục Uyển Ân đi đất Yên, chẳng phải là …” Quý Tiêu ôm lấy vòng eo mập của a Nguyên, có chút kinh ngạc.
“Một mình nàng ta thì chắc chắn không đi đến đất Yên được, đằng sau không thoát khỏi có thế lực của thừa tướng,” Thẩm Hoài tiếp lời Quý Tiêu, “Thừa tướng muốn hợp tác với Triệu Hiên, đưa con gái mình qua là cách tốt nhất, chỉ là không thể làm công khai thôi, trước mắt ngươi không cần lo lắng, huynh trưởng biết rõ mấy chuyện này, như hiện giờ không thể nói là không tốt.”
![]()