“Sáng hôm nay lúc ngủ dậy a Nguyên đã nói muốn ăn thịt viên, buổi trưa ta không về, ngươi nhớ dặn nhà bếp làm cho nó.” Quý Tiêu vừa được Đinh Hương đỡ xuống xe ngựa, vừa dặn dò Kim Xuân đứng bên cạnh. Đối với bà Vương đang há hốc mồm ló đầu ra nhìn trộm sang bên này, Quý Tiêu chỉ làm như không thấy.
Kim Xuân gật đầu vâng dạ, lại hỏi: “Gia thật sự không cần nô tỳ ở lại đây chờ sao?”
Quý Tiêu ngẩng đầu nhìn tiểu viện mà mình đã ở hai năm quen thuộc vô cùng, cười nói: “Có gì mà phải chờ, cùng lắm chỉ mất một buổi sáng, cái chính là a Nguyên, nó không có ta, lại không có ngươi ở cùng, không biết sẽ ầm ĩ đến thế nào đâu.”
Kim Xuân nghĩ đến dáng vẻ a Nguyên, trái tim mềm nhũn, cũng thừa nhận lời nói của Quý Tiêu: “Gia suy nghĩ chu đáo, vậy nô tỳ trở về trước.”
Đinh Hương đứng bên cạnh giọng điệu nhanh nhẹn, bảo đảm: “Kim Xuân tỷ tỷ yên tâm, nhất định ta sẽ chăm sóc gia chu đáo.”
Kim Xuân nhìn nàng ta một cái, biết Đinh Hương xưa nay là người mồm mép tép nhảy, cũng không để bụng, chỉ tùy ý gật đầu, sau đó xoay người lên xe ngựa, lên đường trở về phủ Bình Vương trước.
Tiểu Ngũ và Triệu chưởng quỹ đều đứng đợi ở cổng viện từ sớm. Vừa thấy Quý Tiêu xuống xe ngựa, cả hai bước tới vài bước. Triệu chưởng quỹ có chút kinh ngạc, không nói thứ khác, chỉ riêng cách ăn mặc này đã đủ khiến Triệu chưởng quỹ hiểu rõ thân phận Quý Tiêu hiện giờ không giàu có thì là sang quý, không phải là Quý lão bản nhỏ bé ngày trước nữa.
Có điều Quý lão bản lại chịu đến đây vì vụ làm ăn này, như vậy hẳn là có thành ý muốn làm, có sự tự tin này, trong lòng Triệu chưởng quỹ cũng chắc ăn hơn.
Triệu chưởng quỹ bước tới trước một bước, lộ ra ba phần ý cười, nói: “Quý lão bản, mời vào trong.”
Quý Tiêu đáp: “Triệu chưởng quỹ không cần khách khí.”
Triệu chưởng quỹ chợt nhận ra, “Ngươi xem trí nhớ của ta kìa, đột nhiên quên mất đây vốn là nhà của Quý lão bản, ngược lại là khách lấn át chủ nhà, xin nhận tội, xin nhận tội!”
Quý Tiêu cười lắc đầu: “Triệu chưởng quỹ quá khách khí rồi.”
Hai người vừa nói vừa đi vào trong, cổng viện mở toang, bên trong đã đứng sẵn một nam tử trẻ tuổi lạ mặt. Vừa thấy có người tới gần, y cũng hết sức nhiệt tình, dăm ba bước đã đứng ngay phía trước, sau đó hành lễ một cách thoả đáng: “Quý lão bản, nghe danh không bằng gặp mặt.”
Vừa mở miệng thế mà lại là khẩu âm Hàng Thành Quý Tiêu rất quen thuộc.
Quý Tiêu hơi ngạc nhiên: “Nghe khẩu âm của ngài, là người Hàng Thành ư?”
“Phải,” người kia không chút e ngại thừa nhận, “Ta là người sinh ra và lớn lên ở Hàng Thành, sao thế, Quý lão bản cũng là người Hàng Thành à?”
Quý Tiêu khựng lại khoảng vài nhịp thở, sau đó nhẹ nhàng gật đầu: “Hồi nhỏ lớn lên ở Hàng Thành, mấy năm rồi không về.”
Nói đến đây cậu dừng lại, không muốn kể chi tiết hơn về thân thế của Quý gia.
“Ồ,” người nọ gật đầu, cười nói: “Vậy đúng là có duyên rồi.” Lời ngừng ở đây, lại không hỏi tiếp Quý Tiêu thuộc nhà nào ở Hàng Thành.
Nhưng Quý Tiêu không hay giao lưu nhiều với đồng hương, tất nhiên cũng không cảm thấy chuyện này không đúng chỗ nào. Cậu chỉ khẽ thở phào một hơi, Quý gia ở Hàng Thành, nói ra không ai không biết, Tuy nói bây giờ cậu đã không như trước đây, nhưng với Quý gia kia, Quý Tiêu chỉ mong cắt đứt hoàn toàn mới tốt.
“Rượu năm nay của Quý lão bản, ta nghe Triệu chưởng quỹ nói đã hết sạch rồi, vậy mẻ rượu năm sau, có thể tính cả phần của nhà ta được không?” Nam tử trẻ tuổi giọng điệu nhẹ nhàng, nói chuyện cũng rất khách khí.
Triệu chưởng quỹ nghe vậy cười nói: “Chứ gì nữa, rượu năm nay bọn ta đã uống rồi, chỉ biết nói còn ngon hơn năm trước, tay nghề của Quý lão bản thì khỏi phải bàn, khu vực quanh đây không ai sánh bằng, ngươi bây giờ quyết định sớm, thật sự là đánh một nước cờ thông minh.”
Mấy người lần lượt đi vào trong nhà, ngồi xuống trước cái bàn nhỏ.
Đinh Hương từ bên ngoài bưng điểm tâm và trái cây vào, tiểu Ngũ thì từ nhà bếp mang ấm trà đã pha sẵn đặt lên bàn.
Nước trà nóng hổi rót ra khỏi vòi, rơi vào trong chén, bốc lên một làn khói mỏng.
Quý Tiêu vừa nâng chén trà lên, định nhấp một ngụm, lại nghe thấy nam tử trẻ tuổi kia ôm cánh tay nói: “Hôm nay trời lạnh lạ thường, gió thổi vào mà muốn rùng mình.”
Quý Tiêu cúi nhìn y phục của mình, sáng nay lúc Thẩm Hoài từ võ trường trở về, cố ý chọn cho cậu bộ quần áo đã được xông hương bằng lò sưởi, bề mặt không chỉ thoang thoảng mùi huân hương, mà hơi ấm đến giờ vẫn chưa tan hết. Trong lòng cậu dâng lên một chút ngọt ngào, lại thấy quần áo nam tử trẻ tuổi mong manh, bèn dặn Đinh Hương: “Đóng cửa phòng lại trước đi.”
Đinh Hương khẽ dạ, tiểu Ngũ và nàng ta đều lui ra ngoài cửa chờ.
“Cảm tạ Quý lão bản chu đáo.” Nam tử trẻ tuổi cười cười, mũi chân làm như vô tình gõ nhẹ xuống mặt đất ba lần, phát ra ba tiếng cộc cộc cộc.
Trong góc phòng, ngay sau đó một làn khói trắng bốc lên từ kẽ gạch, không màu không mùi, dần dần lan ra khắp cả căn phòng, không khiến ai chú ý, cho dù trong phòng hay ngoài phòng.
“Không biết đơn hàng của ngài, là muốn đặt bao nhiêu rượu?” Quý Tiêu cẩn thận mở miệng hỏi, nam tử trẻ tuổi cũng trả lời từng câu một. Tiểu Ngũ và Đinh Hương đứng ngoài cửa, mấy câu nói đó đều nghe rõ mồn một, càng không chút nghi ngờ, chỉ kiên nhẫn đứng chờ.
Cũng không biết từ lúc nào đầu óc trở nên choáng váng, mí mắt Quý Tiêu giống như nặng ngàn cân, trong lúc mơ hồ bị ai đó bế lên. Cảnh trên mặt bàn nhoáng một cái biến thành mấy cây xà nhà, sau đó một gương mặt lọt vào tầm mắt đang nhắm lại của cậu.
Quý, Quý Thường…, tại sao hắn lại ở đây?
Đây là ấn tượng khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng của Quý Tiêu.
Tiểu Ngũ và Đinh Hương đợi thêm một lúc ở ngoài cửa, chỉ nghe nam tử trẻ tuổi kia kể về tình hình buôn bán của nhà mình, rồi lại nói: “Xem trí nhớ ta này, năm ấy là năm nào nhỉ?” Giọng y hạ thấp xuống, như thể đang cố nhớ năm chính xác.
Tiểu Ngũ và Đinh Hương nghiêm túc lắng nghe, thật lâu y không nói tiếp, Đinh Hương còn lẩm bẩm một câu: “Rốt cuộc là năm nào?”
Lúc này tiểu Ngũ mới cảm thấy có gì đó không đúng, cậu ta đẩy mạnh mở cửa phòng, nhưng chỉ thấy Triệu chưởng quỹ đang mơ màng gục trên bàn, còn Quý Tiêu và nam tử trẻ tuổi, đã biến mất như thể bốc hơi.
Chẳng qua sự biến mất này đương nhiên không phải là thật sự bốc hơi. Tiểu Ngũ bước nhanh vào phòng, chỉ quay một vòng đã phát hiện chỗ bất thường. Có hai tấm gạch sàn lúc này nằm chênh vênh, đẩy ra một cái, bên dưới đã đào sẵn một đường hầm lớn, đủ để dễ dàng vác một người đang hôn mê đi mất.
Đinh Hương theo sau tiểu Ngũ đi vào phòng, lập tức bị doạ sợ đến hồn vía lên mây. Quý Tiêu bị người ta bắt đi ngay dưới mí mắt của bọn họ, nếu chuyện này đến tai Vương gia, bọn họ có ai còn cái mạng thứ hai cơ chứ?
Tiểu Ngũ không quan tâm đến Đinh Hương đang mềm nhũn ở sau lưng mình, chỉ huýt một tiếng sáo, cảnh báo cho ám vệ bên ngoài. Trong lúc làm việc này không kinh động đến ám vệ, nhất định là làm vô cùng kín kẽ, tiểu Ngũ không màng gì khác, chỉ tự mình nhảy xuống đường hầm, cố gắng đuổi theo ra ngoài.
Mất khoảng chừng hai khắc, đường hầm này mới đến cuối, lối ra lại là một mảnh đất nhỏ hoang vu cách cổng thành không quá mấy chục trượng. Tiểu Ngũ nhìn cổng thành gần trong gang tấc kia, báo động trong lòng kêu vang, không cần nghĩ cũng biết, Quý Tiêu lúc này đã bị người ta đưa ra khỏi thành rồi.
Hao tâm tổn sức đào đường hầm như vậy, sắp đặt chu đáo, chỉ để mang Quý Tiêu ở bên cạnh Bình Vương đi, chuyện này là vì cái gì? Chẳng cần nghĩ nhiều, tất cả không ngoài mục đích uy hiếp Thẩm Hoài.
Tiểu Ngũ nghiến răng, biết hôm nay mình đã phạm phải sai lầm lớn, trước tiên cũng không nghĩ chuyện khác, chỉ quay đầu chạy ngược về phủ Bình Vương, dự định bẩm báo chuyện này cho Thẩm Hoài trước.
***
Trong chính viện của phủ Bình Vương.
A Nguyên mặc một bộ đồ luyện võ nhỏ xíu, chỗ tay áo và ống quần đều bó sát, vừa vặn ôm sát vào cổ tay cổ chân của nó. Từ võ trường trở về nó liền không chịu cởi ra, Bát Giác nghĩ vừa vặn để a Nguyên chơi một chút, sau đó đến giờ ngủ trưa lại thay.
A Nguyên ngồi xổm dưới đất, xoa xoa đầu con chó đen nhỏ, rồi quay sang nhìn con mèo nhỏ đang nép ở góc tường híp mắt phơi nắng, trong lòng thỏa mãn, vừa xoa đầu chó con vừa nói: “Thịt, thịt viên.”
Kim Xuân đứng bên cạnh, nghe thấy câu này, liền cười đáp: “Đã căn dặn rồi, trưa nay làm thịt viên cho tiểu thiếu gia ăn.”
Con chó đen nhỏ nghe vậy giật mình, vội vàng rụt đầu ra khỏi tay a Nguyên, “gâu gâu” hai tiếng chạy trốn sang một bên.
A Nguyên nhìn bàn tay trống trơn của mình, hơi kỳ lạ, nhưng ngay sau đó lại nheo mắt, cười hì hì gật đầu với Kim Xuân nói: “Được, được.”
Thẩm Hoài từ bên ngoài sân trở về, thấy a Nguyên ngồi xổm một mình, bước tới nhấc chân đá đá vào cái mông nhỏ của a Nguyên, nói: “Tại sao còn chưa đi thay quần áo?”
A Nguyên chúi nhủi về phía trước, hai cánh tay bé xíu nhanh nhẹn chống lên mặt đất, gương mặt nhỏ của nó hầm hầm, định mắng, quay đầu thấy Thẩm Hoài, bèn khựng ngay lại, mím môi tạm thời nhịn nỗi ủy khuất này, chỉ mong Quý Tiêu trở về, sẽ méc lại toàn bộ.
Bát Giác nghe vậy trong lòng giật bắn, đang hành lễ giữa chừng cũng không quan tâm, vội vàng giải thích: “Hồi bẩm Vương gia, nô tỳ nghĩ để tiểu thiếu gia ăn trưa xong rồi mới thay, bằng không một ngày thay ba bốn bộ …” Nàng ngừng một chút, lại nghĩ đến việc kéo cả Quý Tiêu ra: “Trước đây gia cũng đã nói, không cần thay quần áo cho tiểu thiếu gia hoài, nô tỳ liền nghĩ …”
“Biết rồi,” Thẩm Hoài phất phất tay, lười nghe Bát Giác lải nhải, chỉ quay sang Kim Xuân ở bên cạnh nói: “Buổi chiều a Tiêu về, nhớ gọi đại phu tới xem cho cậu ấy một chút.”
Kim Xuân hơi ngạc nhiên: “Thân thể gia không thoải mái sao ạ?”
Thẩm Hoài vừa nắm tay a Nguyên vừa đi vào, nói: “Mấy ngày nay ban đêm cậu ấy làm như cứ hay thèm ăn, cũng không biết tại bữa tối ăn ít, hay do nửa đêm luôn hăng hái? Muốn ăn toàn mấy thứ kỳ quái, ta thấy cậu ấy thèm đến chảy cả nước miếng, nhưng nhà bếp cũng không làm ra được, ban ngày muốn cậu ấy ăn nhiều hơn một chút, mà làm thế nào cũng không chịu ăn.”
Chỉ nghe vài câu này, mắt Kim Xuân đã sáng rực lên, mấy triệu chứng này sao giống có thai vậy!
“Vương gia không cần lo lắng,” nàng bước lên một bước nói, “Triệu chứng này không giống bệnh khác, chỉ giống như mang thai …”
“Ta cũng có nghĩ đến,” Thẩm Hoài lắc lắc đầu, “Tối qua còn hỏi cả a Tiêu đấy chứ, nhưng a Tiêu nói không giống, lúc cậu ấy mang thai a Nguyên, chẳng giống hiện giờ một chút nào, hơn nữa, tính thử thời gian, nếu là có thai, cũng không thể sớm như vậy đã biểu hiện ra.”
Nhẩm tính, hai bọn họ gần gũi da thịt trở lại còn chưa tới một tháng, ngay cả trúng ngay từ lần đầu tiên, cũng vẫn khó có phản ứng nhanh như vậy.
A Nguyên được Thẩm Hoài bế lên đặt trên đùi, ngẩng đầu nghe hắn và Kim Xuân nói chuyện.
“Chuyện này không nói chắc được,” Kim Xuân đáp, “Việc mang thai vốn mỗi người phản ứng khác nhau, mỗi lần phản ứng khác nhau, không thể đánh đồng.”
Nghe đến đây, hứng thú của Thẩm Hoài cũng tăng lên theo, ngoài mặt hắn cố kềm nén phản ứng vui mừng: “Tóm lại, trước tiên cứ mời đại phu đến xem thử, chuyện khác không nói, khẩu vị a Tiêu cần phải điều chỉnh cho tốt hơn, bằng không thật sự không tốt cho thân thể.”
Kim Xuân gật đầu vâng dạ, hành lễ rồi chậm rãi lui ra, thuận tiện ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Trong phòng chỉ còn lại Thẩm Hoài và a Nguyên, hắn đưa tay chọc chọc vào má a Nguyên, cười hỏi: “A Nguyên nếu có đệ đệ hay muội muội, ngươi có thích không?”
A Nguyên nghiêng đầu, có chút không hiểu lời nói của Thẩm Hoài: “Đệ đệ, muội muội?”
Nó chỉ từng thấy mấy đệ đệ muội muội, ca ca tỉ tỉ trong hẻm nhỏ, thành thật mà nói, đối với khái niệm em bé còn chưa rõ ràng.
Nhưng Thẩm Hoài không quan tâm nó hiểu hay không, cứ tự mình say sưa hôn hôn lên má a Nguyên, ấn đầu nó vào ngực mình, vui vẻ nói: “Bất kể là đệ đệ hay muội muội, đều khiến người ta yêu thích, nếu bảo ta chọn, đã có thằng nhóc láu cá nhà ngươi rồi, lần sau sinh một đứa con gái tri kỷ một chút …”
Hắn rì rầm nói, a Nguyên chỉ biết nhăn mặt nghe, Thẩm Hoài đang cao hứng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bẩm báo.
***
Xe ngựa lắc lư lắc lư, lao vèo vèo về phía trước, cũng không thèm để ý những hòn đá lởm chởm trên mặt đất làm chiếc xe tưng lên như muốn bay.
Đầu Quý Tiêu đập vào sàn xe, dần dần hồi phục tinh thần từ trong cơn choáng váng. Ngón tay cậu khẽ động đậy, không gây sự chú ý của người trong xe.
“Chuyến này trở về, ít nhất cũng không chạy một chuyến uổng công.” Giọng nam tử trẻ tuổi rơi vào tai Quý Tiêu, làm cậu nhíu mày.
“Trước tiên trở về Hàng Thành, kế hoạch sau này thế nào, toàn bộ nghe theo ý lão gia.” Ấn tượng đối với giọng nói này đến từ nơi sâu thẳm trong ký ức Quý Tiêu, mí mắt nặng ngàn cân kia trong thoáng chốc nhẹ hẫng, đột ngột mở bừng ra.
“Tam thiếu gia, cậu tỉnh rồi.” Quý Thường ngồi một bên, thấy Quý Tiêu đã tỉnh, đưa tay lấy bầu nước ở bên cạnh đưa tới: “Uống mấy ngụm nước, sẽ dễ chịu hơn.”
Quý Tiêu không cầm, chỉ chậm rãi chống người ngồi sang một bên, cảnh giác tối đa nhìn Quý Thường, nói: “Các ngươi bắt ta về, còn có ích gì?”
Cậu và Tấn Hoà đã ở bên nhau, cậu thật sự không hiểu nổi mình bây giờ có ích gì đối với Quý gia.
Quý Thường nghe vậy, nói: “Ta biết Tam thiếu gia hiện giờ ở thành Bình Dương chung sống vui vẻ với người khác, chỉ là lão gia đã lên tiếng, cậu suy cho cùng cũng là người của Quý gia, mệnh cha không thể trái, trước đây cậu được đưa đến chỗ Bình Vương, bây giờ làm sao có thể thoải mái ở bên người khác? Đợi về đến Hàng Thành rồi, chúng ta tự nhiên sẽ báo cho Bình Vương, để ngài ấy đón cậu về.”
Nghe đến đây, Quý Tiêu mới phản ứng lại, thì ra người Quý gia tuy bắt mình về, nhưng vẫn chưa biết quan hệ hiện tại giữa mình và Thẩm Hoài. Nghĩ lại cũng bởi vì tin tức bị chặn nghiêm ngặt, người ngoài không cách nào biết được.
Hiểu rõ toan tính của nhà Quý gia, Quý Tiêu ngược lại thở phào một hơi, cơn hoảng loạn trong lòng giảm đi quá nửa. Tính cậu xưa nay trầm tĩnh hướng nội, bây giờ im lặng không nói gì, cũng không khiến Quý Thường cảm thấy có gì bất thường.
Xe ngựa một mạch lao vút, cứ hướng thẳng về Hàng Thành.
![]()