Người Quý gia đầy một viện tử bị Thẩm Hoài doạ sợ đến hồn bay phách tán, chỉ thấy hắn sau khi nghe một thị vệ bên dưới bẩm báo, thanh bảo kiếm trong tay keng một tiếng rơi xuống đất, vẻ uy nghiêm biến mất sạch, mặt tràn đầy hoảng hốt sải bước rời đi qua cánh cửa nhỏ bên hông. Lúc bước lên bậc thềm, còn vấp một cái suýt ngã xuống đất.
Quý Tiêu nằm bất tỉnh dưới đất, mấy nha hoàn không dám gọi tiểu tư đến đụng vào, cùng nhau khiêng cậu lên giường, cũng may vóc dáng cậu gầy nhẹ, khiêng lên cũng không tốn sức. Nhi Trà ẵm a Nguyên nước mắt ròng ròng đứng một bên, ngăn động tác liên tục giơ tay ra đòi nhào vào người Quý Tiêu của nó, rồi tạm thời bịt cái miệng nhỏ hu hu gọi cha của nó, nhanh chân lui ra gian ngoài.
Lúc này còn chưa biết nội thương hay ngoại thương, a Nguyên không biết nặng nhẹ đè lên như thế, thực sự không thể để mặc được.
Thẩm Hoài “rầm” một tiếng đẩy tung cánh cửa từ bên ngoài, chạy thẳng vào như lốc cuốn, đến khi đặt mông ngồi xuống mép giường rồi, lại không dám làm ồn Quý Tiêu. Chỉ đưa tay bắt mạch cho cậu, rồi xem sắc mặt cậu. Mạch tượng ổn định, sắc mặt hồng hào như bình thường. Thẩm Hoài mới hơi yên tâm, đưa tay đón lấy a Nguyên cùng theo vào đang ở bên cạnh, hạ giọng nói: “Đừng khóc, ồn đến a Tiêu.”
A Nguyên đầu vai run run, vừa tủi thân vừa sợ hãi, không nhịn nổi nữa, lao vào lòng Thẩm Hoài, chỉ cảm giác mình rất là buồn.
May mà chuyến này có mang đại phu đi theo, lúc này vội vã đeo hòm thuốc chạy tới, vừa nhìn thấy khuôn mặt Diêm la của Thẩm Hoài, trong lòng chỉ biết thầm cầu mong Quý Tiêu đừng có bệnh tật gì lớn.
Đại phu khom người, không dám tự đưa tay: “Vương gia, xin ngài đưa tay phu nhân ra, thần mới tiện bắt mạch.”
Thẩm Hoài theo lời rút tay Quý Tiêu ra, nhưng khi đại phu vừa định đặt tay lên chẩn mạch thì ngăn ông ta lại, nhíu mày, nhận lấy khăn tay từ Nhi Trà bên cạnh, trịnh trọng phủ lên trên cổ tay Quý Tiêu, lúc này mới cho phép vị đại phu kia chẩn mạch.
Nhỏ nhen đến mức ấy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán đại phu, càng thêm sợ hãi, cúi mắt không dám nhìn Quý Tiêu thêm một cái nào.
Lát sau, ông ta buông tay, có được kết quả rồi càng không thể xua tan nỗi lo lắng của ông ta. Sắc mặt đại phu vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ, cảm thấy mình chết chắc rồi.
Chuyện này, một nam tử làm sao khám ra được hỷ mạch? Ông ta xưa nay tự nhận y thuật không tệ, nhưng không ngờ lúc này bị thực tế tát cho một cái. Ông ta càng do dự không dám nói, sợi dây thần kinh trong lòng Thẩm Hoài càng căng chặt.
“Đến tột cùng là bệnh gì, ngươi còn không mau nói!?” Một câu của Thẩm Hoài mang theo sát khí, suýt nữa khiến hồn vía đại phu bay mất.
Ông ta run run rẩy rẩy cúi người chắp tay nói: “Vương gia, chỉ sợ, chỉ sợ thần nói không đúng …”
Thẩm Hoài nhịn xuống cơn xúc động một chưởng đánh chết tên đại phu lề mà lề mề này, nói: “Bất kể ngươi nói đúng hay không đúng, cứ nói ra trước cho ta, ta không trị tội ngươi.”
Có câu nói bảo đảm này, vị đại phu kia mới thở phào một hơi, thuận lợi nói ra phần sau.
“Mặc dù thần hành y mấy chục năm, cũng là lần đầu tiên thấy mạch tượng kỳ lạ thế này, mạch tượng này là …” ông ta ngừng một chút, dưới ánh mắt sốt ruột của Thẩm Hoài, tiếp tục nói: “… giống như hỷ mạch được một tháng … Vương gia đừng gấp, ngoại trừ mạch tượng kỳ lạ này, những mặt khác của phu nhân đều rất tốt, chỉ hơi hư nhược, điều dưỡng một chút là khỏe mạnh trở lại …”
Đại phu cho rằng mình nói ra lời nói cỡ này, Thẩm Hoài chắc chắn sẽ giơ tay giáng một cái tát, ai ngờ Thẩm Hoài cả người ngây ngốc tại chỗ, lắp bắp hỏi lại: “Ngươi nói, mạch tượng của a Tiêu là gì?”
“Là hỷ mạch,” Vị đại phu kia đến nước này rồi, dứt khoát cắn răng, lấy hết can đảm nói ra: “Nếu phán đoán dựa vào mạch tượng này, phu nhân chắc chắn mười phần là hỷ mạch, nhưng phu nhân là nam tử …”
Lời này càng nói càng kỳ quái, đại phu tưởng rằng Thẩm Hoài sắp nổi giận, nhưng không ngờ Thẩm Hoài vụt một cái đứng bật dậy, mừng rỡ không giấu nổi, chỉ tay vào ông nói: “Khám cẩn thận lại cho ta, ngoài hỷ mạch còn có bệnh gì khác không, rốt cuộc vì sao lại ngất?”
Thẩm Hoài vừa nói, vừa cười toe toét đến tận mang tai. Dư quang đại phu liếc thấy, đầy bụng nghi hoặc, không hiểu lắm tại sao Thẩm Hoài lại phấn khích như thế.
Mắt Thẩm Hoài tràn đầy nóng bỏng nhìn chằm chằm Quý Tiêu đang ngủ say, nếu không phải còn cần tiếp tục chẩn bệnh, thì hắn gần như hận không thể nhào lên trên người Quý Tiêu, hôn bảo bối tâm can của hắn. Chuyến đi này có kinh sợ có nguy hiểm, nhưng không ngờ bây giờ tất cả đều hóa thành hạnh phúc.
Trong bụng a Tiêu, lại có thêm một đứa con của hắn, tính thời gian, càng lại là một phát trúng đích ư? Thẩm Hoài dương dương tự đắc, cảm thấy cả mình lẫn Quý Tiêu đều lợi hại cực kỳ.
Đại phu lại buông bàn tay đang chẩn mạch xuống, nghiêm túc nói với Thẩm Hoài: “Phu nhân là do trước đó lo lắng quá độ, bây giờ gặp được Vương gia liền thả lỏng, nên thể lực không chống đỡ nổi, xét căn nguyên, là dị tượng do hỷ mạch gây ra, thần tài sơ học thiển (tài năng và kiến thức nông cạn), xin Vương gia trách phạt.”
Nói là nói như vậy, nhưng trái tim đại phu đập điên cuồng, chỉ sợ Thẩm Hoài không vui một cái là lấy đầu ông ta xuống. Trong nhà ông ta trên có mẹ già, dưới có vợ yêu, không thể mất mạng vào lúc này nha.
Thẩm Hoài thở phào một hơi dài, nhàn nhạt nói: “Phạt cái gì, phải thưởng, ngươi kê cho ta vài thang thuốc an thai, giúp a Tiêu điều dưỡng thân thể một chút, về phủ Bình Vương rồi, nhớ đúng giờ đến bắt mạch cho cậu ấy.”
Một loạt lời dặn dò này khiến đại phu choáng váng, nhưng ông ta cũng không dám hỏi nhiều, chỉ vâng dạ hết thảy, sau đó lùi bước nhỏ ra ngoài cửa, lúc này mới dám thở hắt ra, giống như thoát khỏi quỷ môn quan.
A Nguyên hiện tại đã khóc mệt, đang mơ mơ màng màng ngủ thiếp trong lòng Thẩm Hoài. Thẩm Hoài phất tay đuổi hết đám nha hoàn hầu hạ bên cạnh, tự mình nhẹ nhàng đặt a Nguyên vào phía trong giường, rồi tự mình cởi giày nằm xuống cạnh Quý Tiêu, không nhịn được hôn lên má, lên môi cậu hết lần này đến lần khác.
Quý Tiêu không biết là vì trước đó mệt mỏi quá độ, hiện giờ vừa thả lỏng nên ngủ không biết trời trăng mây gió gì hay sao, mà mãi đến chiều muộn, mặt trời lặn rồi mới chậm rãi mở mắt.
Cậu vừa mở mắt đã thấy Thẩm Hoài ngồi bên cạnh giường, nhìn mình không chớp mắt. Quý Tiêu hơi kỳ lạ, cậu đã quên mất mình nằm lên giường thế nào, chỉ nhớ một khắc trước mình còn cầm xẻng nấu ăn cơ mà.
“Ta làm sao lại ngủ thế nhỉ?” Cậu vừa nhẹ giọng hỏi, vừa chống tay nhổm người định ngồi dậy.
Thẩm Hoài vội vàng đè cậu lại, gấp gáp nói: “Đừng dậy đừng dậy, vừa rồi ngươi ngất đi, bây giờ vẫn còn hơi yếu, nằm thêm một lát nữa.”
Quý Tiêu cũng bị doạ giật mình vì chuyện mình ngất xỉu: “Sao lại ngất được, ta cảm thấy, cảm thấy thân thể mình rất khỏe mà.”
Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt cậu, Thẩm Hoài sợ cậu nghĩ nhiều, vội nắm tay Quý Tiêu, nói: “Đừng sợ đừng sợ, không có bệnh gì lớn, chỉ cần điều dưỡng thật tốt, chín tháng nữa là ổn rồi.”
“Chín tháng nữa?” Quý Tiêu sợ đến mức nước mắt cũng sắp tuôn ra, cậu chỉ cho rằng mình mắc phải căn bệnh kinh khủng gì đó, cậu nắm chặt tay Thẩm Hoài: “Tấn Hòa, ngươi đừng gạt ta, có phải, có phải ta bị bệnh sắp chết hay không?”
Thẩm Hoài vốn định trêu Quý Tiêu một chút, nhưng không ngờ nghe thấy suy đoán lung tung này của Quý Tiêu lại doạ hắn hồn vía lên mây luôn. Hắn vội vàng ôm chầm lấy Quý Tiêu, lại không nỡ mắng, chỉ nghiến răng bất đắc dĩ nói: “Hầy, đồ ngốc nhà ngươi.”
Quý Tiêu ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn chẳng hiểu gì.
Thẩm Hoài cúi đầu xuống, hôn lên môi Quý Tiêu, rồi đặt bàn tay to lớn của mình lên bụng Quý Tiêu, thấp giọng nói: “Bệnh của ngươi chín tháng mới khỏi được ở trong này, ngươi là đã có thai.”
Mắt Quý Tiêu lập tức mở to, không dám tin hỏi lại: “Thật, thật sao?”
Thẩm Hoài tràn đầy vui mừng, ngọt ngào trong tim căng phồng sắp nổ tung: “Đương nhiên là thật,” Hắn đưa tay vuốt ve gò má Quý Tiêu, giúp cậu vén một lọn tóc ra sau tai: “Đại phu đã khám rồi, lát nữa sắc thuốc mang tới.”
Quý Tiêu vẫn có chút không thể tin nổi, cậu cúi đầu sờ sờ bụng mình: “Không giống mà …” Cậu ngẩng lên nói với Thẩm Hoài: “Lần trước ta mang thai a Nguyên, đến khi bụng to lên mới cảm nhận được, còn tưởng rằng bụng mình mọc ra một khối u sắp chết nữa đó.”
Cậu vừa nói vừa cảm thấy có chút ngọt ngào, kể với Thẩm Hoài, đối tượng thích hợp nhất để nghe tâm sự: “Ngươi nhìn a Nguyên bây giờ nghịch ngợm thế này, thế nhưng lúc nó ở trong bụng của ta lại vô cùng nghe lời, ngoan ngoãn nằm yên, đủ tháng liền đi ra, từ nhỏ cũng không phải là đứa kén chọn gì …”
Thẩm Hoài nghe cậu kể chuyện cũ, trong lòng lại có chút chua xót, luôn hối hận vì sao mình không tìm thấy Quý Tiêu sớm hơn, hoặc ngay từ đầu lúc rời đi đã mang cậu theo.
Nhắc ai người đó tới.
A Nguyên được Nhi Trà ẵm ra ngoài dỗ ăn chút gì đó, nhưng nhóc con đã trở nên ủ rũ không có tinh thần.
Nhi Trà đứng ngoài cửa chờ một lát, nghe thấy tiếng nói chuyện trên giường ở trong phòng, lúc này mới to gan giơ tay gõ gõ cánh cửa: “Vương gia, phu nhân, tiểu thiếu gia tới rồi.”
A Nguyên đúng lúc gào to gọi cha.
Quý Tiêu vội vàng đáp lại nói: “Vào đây đi.”
A Nguyên vốn đang ỉu xìu, vừa nghe tiếng Quý Tiêu, lập tức vểnh tai lên, nó mở to mắt chỉ chỉ vào trong cửa: “Cha!”
Nhi Trà mỉm cười gật đầu, không nói một lời ẵm a Nguyên đi vào trong phòng.
A Nguyên thấy Quý Tiêu ngồi trong lòng Thẩm Hoài, lập tức cũng muốn nhào qua theo. Thẩm Hoài túm lấy a Nguyên giữa không trung, giơ tay vỗ hai cái lên mông nó, nói: “Sau này ngươi còn liều mạng thế này, không cho lại gần a Tiêu nữa.”
A Nguyên nghe không hiểu lời hắn nói, cũng chẳng thèm để ý một chút nào tới Thẩm Hoài. Nó bi ba bi bô bò vào trong giường, sau đó phịch một cái nằm sấp lên ngực Quý Tiêu, dính chặt không chịu rời.
Lúc này Quý Tiêu nhìn thấy a Nguyên, trong lòng cảm thấy vô cùng có lỗi, cậu đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc a Nguyên, khẽ nói: “Vốn muốn ở bên a Nguyên nhiều một chút, nhưng thời gian sau này, sợ rằng phải cẩn thận hơn mới được …”
Thẩm Hoài dán sát vào Quý Tiêu, an ủi cậu: “Chuyện này có gì đâu, vốn là sau này a Nguyên mỗi một ngày sẽ phải càng lúc càng rời xa ngươi, một nam tử, sao có thể ngày ngày bám lấy phụ thân của mình?”
A Nguyên vẫn chẳng hiểu câu này, chỉ cảm thấy bàn tay Quý Tiêu đang đặt trên người mình đặc biệt ngọt ngào. Nó chống hai tay nhổm người dậy, ghé sát vào muốn hôn lên mặt Quý Tiêu, miệng líu lo nói: “Cha, hôn một cái.”
Đôi môi đỏ hồng của a Nguyên chu thành bông hoa loa kèn nhỏ, hôn một cái bẹp lên mặt Quý Tiêu.
Thẩm Hoài nhìn không nổi, đẩy cái đầu nó ra, ôm Quý Tiêu vào lòng như bảo vệ thức ăn, rồi cảnh báo Quý Tiêu: “Ngươi đừng quá nuông chiều nó, con trai gì mà, quá mức không có quy củ.”
Quý Tiêu sợ hắn lại giơ tay tét mông a Nguyên một cái, vội vàng nắm lấy tay Thẩm Hoài, thuận thế đan mười ngón tay với hắn, giữ tay hắn thật chặt như thế, rồi mới nói: “Sau này ta sẽ từng chút dạy dỗ a Nguyên, nó bây giờ còn nhỏ, rất nhiều lời nói đều chưa nghe hiểu đâu.”
A Nguyên đặt mông ngồi cái bịch xuống giường, gương mặt nhỏ phồng lên, không vui trừng mắt với Thẩm Hoài.
“Phụ thân, xấu!” Không biết sao nó chợt nhớ ra trên đường đi Thẩm Hoài đánh mông mình, liền lập tức méc Quý Tiêu: “Mông, đau!”
A Nguyên vừa nói vừa chổng mông lên.
Quý Tiêu sợ nó đau thật, vội buông tay Thẩm Hoài ra, rồi kéo quần a Nguyên xuống, kiểm tra cẩn thận hai bên mông tròn vo của nó, nhưng không ngờ mông đúng là đỏ thật.
“Tấn Hòa, ngươi cũng, ngươi cũng đánh hơi mạnh tay quá rồi,” Quý Tiêu nhíu mày, có chút trách cứ.
Cậu ôm a Nguyên vào lòng mình, nhẹ nhàng xoa xoa cho nó. A Nguyên thổi bong bóng lụp bụp, nheo mắt vui sướng nằm sấp trên đùi Quý Tiêu.
Thẩm Hoài cũng giật mình, vội ghé lại nhìn: “Trên đường đi ta cũng chỉ đánh mông nó năm sáu cái, tại sao lại đỏ được?”
Quý Tiêu không tin lắm: “Da a Nguyên không dễ để lại vệt đỏ, ngươi nhất định đánh quá mạnh, sau này …” cậu liếc Thẩm Hoài một cái, “… sau này ngươi không được đánh nó như vậy nữa.”
Nhi Trà cuối cùng không chịu nổi nữa, tiến lên một bước nhỏ giọng nói, “Mông của tiểu thiếu gia, sợ rằng lúc nãy ở bên ngoài ăn đồ ăn, tự mình ngồi phịch xuống con đường rải sỏi, bị đỏ mông.”
Thẩm Hoài lập tức tiếp lời:“Ngươi xem, hoá ra là như vậy, a Tiêu đừng nói oan cho ta chứ.”
Quý Tiêu ngẩn ra, lại cúi đầu nhìn a Nguyên đang vùi đầu vào chăn, nhất thời không biết vì sao có chút không nhịn nổicơn buồn cười.
Một nhà ba người vốn đã hoà thuận vui vẻ, cậu vuốt ve bụng mình, bây giờ cậu lại có thêm một niềm hy vọng mới nữa.
Cái nơi phiền lòng Quý gia này, cho dù là Quý Tiêu hay Thẩm Hoài cũng đều không muốn ở lâu.
Sáng hôm sau liền khởi hành trở về thành Bình Dương, thứ duy nhất mang theo là hài cốt của mẹ ruột Quý Tiêu.
Thẩm Hoài đã chỉnh đốn người Quý gia thế nào, chuyện này Quý Tiêu không rõ. Cậu chỉ biết sau đó Triệu thị cho người gửi tới hơn chục xe đồ vật, cộng thêm khế đất khế nhà, gần như hơn phân nửa Quý gia đều giao hết cho Quý Tiêu, trêndanh nghĩa chỉ nói là của hồi môn của nhà bù đắp sang.
Quý Tiêu có chút không lấy nổi, cảm thấy những thứ này không nên thuộc về mình. Một thứ tử như cậu, ngay cả khi mọi việc diễn ra suôn sẻ cũng không nên thừa kế gia sản, càng không nói đến tình hình hiện giờ.
Cậu vừa giúp Thẩm Hoài mặc áo, vừa nói ra suy nghĩ của mình.
Thẩm Hoài nghe xong, cười vuốt ve má cậu,“A Tiêu vẫn luôn mềm lòng.”Hắn dừng một chút, sắc mặt chuyển sang lạnh lùng:“Số ngân lượng này, bọn họ nói là cho ngươi làm của hồi môn, chẳng qua là để đổi lấy sự bình an và thuận lợi cho Quý gia mà thôi. Ngươi không thể nào xem là thật, cảm thấy bọn họ là vì tốt cho ngươi.”
“Ta cũng biết,”Quý Tiêu rũ mắt, có chút ủ rũ, “chỉ là dính líu đến bọn họ, luôn khiến ta cảm thấy không thoải mái.”
![]()