Tay Thẩm Hoài đang buộc nút áo liền cứng đờ, ngoảnh đầu nhìn qua, thì thấy màn trướng được ai đó dùng móc vàng treo lên, lộ ra khung cảnh bên trong. Cả gương mặt nhỏ của Quý Tiêu đỏ bừng, đang tức giận nhìn hắn. A Nguyên ôm chân mình lật người trên giường, nhích ra phía sau Quý Tiêu như một con rùa nhỏ.
Như thể câu nói vừa rồi không phải từ miệng nó nói ra vậy.
Thẩm Hoài vội vàng ngồi xuống mép giường, ôm eo Quý Tiêu, hôn một cái lên mặt cậu, thấp giọng xuống kèm theo một chút chột dạ: “À thì, hôm qua ta chỉ mân mê một lúc ……”
Quý Tiêu đẩy phăng cái mặt còn định dí sát lại của Thẩm Hoài ra, cúi mắt liếc nhìn a Nguyên một cái, giọng điệu có chút gấp gáp: “Sao ngươi lại để a Nguyên nhìn thấy, phải kiêng kỵ con một chút chứ!”
Nghe vậy Thẩm Hoài thầm thở phào trong lòng, liên tục nhận lỗi, đợi sắc mặt Quý Tiêu dần dần khôi phục như thường, hắn lại lưu manh nói một câu đầy ẩn ý, “Ngươi xem, ta như thế không phải vì nhớ ngươi kinh khủng hay sao.”
Quý Tiêu liếc nhìn hạ thân của Thẩm Hoài đã nhanh chóng căng phồng thành một bọc to, quần áo cũng chẳng che chắn được chút nào. Cậu vội vàng bò ra khỏi lòng Thẩm Hoài, rụt ngay vào góc giường nhỏ giọng nói: “Đại phu bảo không được cùng phòng.”
“Ta đương nhiên biết,” Thẩm Hoài đứng dậy, thở dài một hơi nói, “Vạn sự đều phải đặt thân thể ngươi lên hàng đầu, ngoài ra lại còn phải lo chăm con,” Trên mặt hắn treo vẻ khó nhịn sáng chói, ngừng một chút, lại nói, “Ta vốn chỉ định nhân lúc ngươi ngủ hôn hôn sờ sờ cho cái miệng đỡ thèm một chút cũng không sao, nhưng không ngờ a Nguyên đột nhiên tỉnh giấc, còn ghi nhớ trong lòng, tối nay ta vẫn nên dọn sang phòng bên ngủ thì hơn, bằng không nếu nhịn không nổi …”
Hắn nói rất đáng thương, khiến Quý Tiêu cũng mềm lòng đôi phần, cậu dùng cả tay lẫn chân bò ra từ trong giường, ngồi bên mép giường nắm lấy tay Thẩm Hoài, nói: “Hây da, cũng không phải vậy, hai ngày nữa ta sẽ thử đưa a Nguyên về ngủ lại một mình được không, đỡ, đỡ cho nó thấy thứ không nên thấy.”
Thẩm Hoài cầm tay Quý Tiêu, đưa lên miệng hôn một cái, mừng rỡ nói: “Thật chứ?”
Quý Tiêu gật gật đầu: “Thật, vốn a Nguyên ngủ chung với chúng ta mãi cũng không phải là cách, nó sớm muộn cũng phải ngủ một mình.”
A Nguyên đang lật người qua lại trên tấm chăn mềm, nghe đến đây cả người cứng đờ, nhoáng cái đổi mặt, hai tay chống giường ngồi bật dậy.
“Cha?” Nó nghiêng đầu, giọng nũng nịu gọi một tiếng.
Quý Tiêu nghe tiếng quay đầu, không hiểu sao lại bị vẻ mặt ngây ngô của a Nguyên làm cho thấy áy náy, như thể vừa rồi đã bán con đi vậy. Quý Tiêu đưa tay ôm a Nguyên vào lòng hôn một cái, thấp giọng hỏi: “A Nguyên hôm qua ngủ có ngon không?”
“Ngon, ngon.” A Nguyên gật đầu bất chấp, mắt liếc sang phía Thẩm Hoài, thấy sắc mặt phụ thân nhìn mình không tốt, lại vội vàng thu mắt về.
Nhưng Thẩm Hoài không như nó mong muốn, “Đưa a Nguyên cho ta, để nha hoàn bên ngoài trông coi là được, lát nữa thay y phục xong sẽ cùng ta ra võ trường, ngươi ngủ thêm chút nữa đi.”
Quý Tiêu vừa trao a Nguyên cho Thẩm Hoài, vừa dặn dò: “Mấy hôm nay trời lạnh dần, nhớ thêm một lớp áo dày bên trong võ phục của a Nguyên, kẻo nó bị cảm lạnh.”
Bát Giác đứng bên ngoài phòng nghe vậy vội đáp: “Nô tỳ nhớ rồi, gia.”
A Nguyên bò lên lưng Thẩm Hoài, cái đầu nhỏ vừa vặn gác lên vai hắn, hai tay vòng lấy cổ hắn, vừa ngọt ngào vừa lấy lòng gọi một tiếng: “Phụ thân.”
Bàn tay Thẩm Hoài vốn định tét vào mông nó, nghe vậy liền dừng lại ngay.
Thôi vậy, qua vài ngày nữa tiểu tinh quái này lại phải ngủ một mình, đến lúc đó chắc chắn sẽ rơi nước mắt, hà tất phải gấp gáp một chút này làm nó khóc cơ chứ? Thẩm Hoài đưa tay đỡ nách a Nguyên, nhấc bổng nó lên thật cao. A Nguyên cười khanh khách, tay chân vung loạn xạ, y như một con rùa nhỏ: “Phụ thân, cao, cao.”
Thẩm Hoài chiều ý nó, sau khi tung lên cao hai lần thì hung hăng hôn một cái lên má nó, miếng thịt mềm như đậu hũ bị hắn hôn đến lệch sang một bên: “Đồ ngốc!” Thẩm Hoài nghiến răng, nhưng trên mặt không tự chủ được lại cười theo a Nguyên.
Quý Tiêu nghe tiếng hai cha con xa dần, mình nằm trên giường ôm chăn cũng nhẹ nhõm không thôi, cuộc sống hiện tại thật sự là ngày nào cũng giống như sống trong mơ.
***
Từ Hàng Thành trở về, ngày hôn lễ đã được định, sau đó lại vì chiếu cố đến cái bụng của Quý Tiêu mà đẩy lên sớm hơn một chút. Sau hôn lễ sẽ có sách phong chính thức, Quý Tiêu là nam chủ nhân còn lại của phủ Bình Vương, còn a Nguyên nhờ thân phận đích trưởng tử, sẽ thuận lợi trở thành Thế tử.
Vì hôn lễ đã cận kề, hai ngày nay trên dưới phủ Bình Vương bận rộn thành một nùi, mấy vị ma ma từ trong cung phái tới chân không chạm đất, chạy khắp nơi chỉ đạo việc mua sắm và sắp xếp. Từ bàn ghế nội ngoại thất cho đến quy cách bày biện, từ huấn luyện hạ nhân cho đến việc xác lập quy củ. Cả phủ Bình Vương chỉ còn mỗi chủ viện là giữ được sự thanh tịnh, bên ngoài bước chân tới lui đều là vội vã bận rộn. Các loại đồ dùng vàng bạc, cổ vật tranh chữ, chất đầy ngoài sân.
Hoàng đế và Lâm Tiên trước khi đi đã cho người đưa tới không ít thứ, cộng thêm những đồ vật các nhà tham gia thu săn lần trước gửi tặng, món nào cũng là báu vật nghìn vàng, đủ để lấp đầy khố phòng của phủ Bình Vương phủ.
Quý Tiêu không cần tự mình đi sắp xếp từng món, nhưng cuối cùng sổ sách vẫn phải do cậu xem qua. Mỗi một quyển đều phải đối chiếu, thực sự cũng là một chuyện hao tâm tổn trí.
Song cuộc sống này với Quý Tiêu mà nói đã là quá đỗi nhẹ nhàng, phủ Bình Vương tuy là phủ đệ cao sang, nhưng không có ba mẹ chồng khó hầu hạ, cũng chẳng có thiếp thất cần cậu đau đầu xử lý, ba người sống cùng nhau như một gia đình nhỏ bình thường nhất, thoải mái dễ chịu.
Đám tiểu nha đầu tụ riêng một chỗ trò chuyện, lời nói cũng toàn là sự ngưỡng mộ liên quan đến chuyện này.
“Nương ta ngày trước nói với ta, nam nhân chẳng phải thứ tốt lành gì, người nghèo thì phong lưu bay bướm, người giàu thì đầy bụng xấu xa,” Tiểu nha hoàn đầu cầm kim thêu thoăn thoắt, giọng điệu nhanh nhẹn nói, “Nhưng hiện tại nhìn Vương gia, mới biết cũng có người tốt đấy chứ.”
Lời này vừa dứt, cả đám xung quanh đã cười rộ lên theo.
Có đứa nói: “Tiểu nha hoàn chưa mọc lông nhà ngươi trái lại trong một đêm đã hiểu nam nhân rồi à?”
Một câu nói khiến cho tiểu nha hoàn kia đỏ bừng mặt, ngượng đến chẳng biết nói gì.
“Phu nhân tuy là một nam tử, nhưng Vương gia đối với ngài ấy tình sâu nghĩa nặng, như thế còn chưa đủ tốt sao?”
“Cũng phải, đã có danh phận chính thê, cho dù sau này Vương gia có nạp thêm hai ba chục thiếp thất thì đã sao, địa vị cộng lại cũng không bằng.”
“Vương gia còn lâu mới nạp thêm hai ba chục tiểu thiếp nhé, phu nhân tốt như vậy, ai sánh nổi?” Tiểu nha hoàn nhỏ giọng phản bác, lại bị tiếng cười của mọi người át đi.
Bên này đang nói cười rôm rả, đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng trẻ con khóc chói tai xé tan cả bầu trời. Mọi người đều sửng sốt, sau đó có hai tiểu nha hoàn đi đầu chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hỏi: “Đây là đứa bé ở đâu ra?”
Tiếng khóc rõ ràng không phải của a Nguyên, chất giọng vừa the thé vừa lanh lảnh, lúc này đang vọng ra từ trong nhà bếp.
Nhi Trà từ trong chủ viện thò nửa người ra, nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì, đừng quấy rầy phu nhân.”
Vừa thấy nàng, sắc mặt của mấy tiểu nha hoàn vốn còn tính là thả lỏng liền bị doạ đến trắng bệch, vội vàng khuỵu gối hành lễ nói: “Nhi Trà tỷ tỷ, bọn muội đang định đi xem, bọn muội cũng không biết tiếng khóc trẻ con này từ đâu ra.”
Theo lý mà nói thì trong Vương phủ làm sao có tiếng khóc của đứa trẻ khác được? Nếu không phải lúc này đang là ban ngày ban mặt, mọi người nói không chừng đã sợ đến không dám đi xem.
Mọi người đi vào nhà bếp, thấy bên trong không có một người nào, lần theo tiếng khóc đi đến phía sau đống rơm, mới phát hiện trong đống rơm có một bé gái đang nằm khóc, trông tuổi tác có lẽ lớn hơn a Nguyên một chút. Trên đầu đứa bé thắt một bím tóc nhỏ, buộc lại bằng dây đỏ, rõ ràng là một cô nương.
“Trong đây tại sao lại có một đứa bé vậy,” Có người bước tới bế bé gái lên, nhìn quanh bốn phía, lại nhíu mày nói: “Sao người trong nhà bếp đều đi đâu hết rồi?”
“Có lẽ là của người giúp việc mới đến hôm nay, hai ngày nay khẩu vị phu nhân không tốt, lại thèm món cay, cho nên đã tìm một nữ đầu bếp từ Thục địa, sáng nay mới đến, nhưng không ngờ còn mang theo một đứa con?”
Trong lúc nói chuyện, Nhi Trà đã bước vào nhà bếp, vừa nhìn thấy bé gái đang khóc nức nở kia cũng kinh ngạc không thôi.
“Mẫu thân đứa bé đâu?” Giọng điệu nàng không vui, “Sao lại không biết nặng nhẹ thế này, để một đứa bé trong nhà bếp.”
“Vừa rồi bên ngoài nói có một xe nguyên liệu thức ăn tươi mới tới, gần như tất cả đều ra vận chuyển đồ …”
“Vậy cũng không nên để đứa bé ở lại đây một mình chứ.”
Động tĩnh bên ngoài một lúc vẫn chưa yên, Quý Tiêu đặt sổ sách xuống, cũng bước ra gian ngoài.
“Bên ngoài xảy ra chuyện gì, có người đang khóc à?”
Đinh Hương thấy cậu đi ra, vội càng cầm một chiếc áo choàng ra đón, định khoác lên cho Quý Tiêu. Quý Tiêu đưa tay ra hiệu không cần, nàng bèn nói: “Cũng không biết đã xảy ra sự cố gì, có lẽ một nữ đầu bếp trong nhà bếp bị phỏng tay thì phải.”
Quý Tiêu đi ra ngoài, nàng cũng đi theo phía sau.
Đến khi bước chân Quý Tiêu dừng trước cửa nhà bếp, vừa vặn nhìn thấy một tiểu nha hoàn luống cuống hoảng hốt đưa tay định bịt miệng bé gái kia.
“Đừng làm nó ngộp thở,” Quý Tiêu vội bước qua ngưỡng cửa vào trong nhà bếp, thấy bé gái kia khóc dữ dội, mấy tiểunha hoàn lại không biết dỗ thế nào mới phải, bèn đưa tay ra nói: “Đưa cho ta.”
Tiểu nha hoàn lúc nãy định bịt miệng bị Quý Tiêu dọa sợ quá mức, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống nhận lỗi.
Quý Tiêu ôm bé gái vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nó, lại hôn lên đôi má mềm mại của nó, sau đó mới ngẩng đầu hỏi: “Đây là con ai?”
Mọi người nhìn nhau, không nói nên lời.
Đứa bé đột nhiên tỉnh dậy ở nơi xa lạ, lại không nhìn thấy mẹ mình, nên mới gào khóc thảm thiết. Lúc này được Quý Tiêu dỗ dành trong lòng, tiếng khóc từ từ nhỏ lại, cứ nắm chặt vạt áo Quý Tiêu không chịu buông.
Quý Tiêu trong lòng mềm nhũn, còn thực sự ẵm con bé đi hết vòng này đến vòng khác ở trong phòng, cho đến khi nó nở nụ cười.
Mọi người không dám khuyên can, tất cả chỉ lặng lẽ đứng một bên.
Sau đó mới biết, đây quả nhiên là con của nữ đầu bếp mới đến hôm nay.
Đợi đến khi nữ đầu bếp kia run run rẩy rẩy đứng chờ nhận con về, a Nguyên đã từ võ trường trở lại, mang theo chút tò mò nhìn bé gái mới xuất hiện ở trong phòng.
“Ai?” Cả người nó hơi dính khí lạnh, nhưng gò má đỏ hồng, rõ ràng rất có tinh thần, tạo nên sự tương phản với vẻ mặt ỉu xìu của bé gái kia.
Bé gái tính tình nhút nhát, vừa nhìn thấy người lạ lập tức rụt ra sau lưng Quý Tiêu, không dám ló mặt. A Nguyên liền đuổi theo qua, vòng tay ôm chầm eo bé gái, phồng má nói: “Không, không được chạy!”
Nó nhỏ người nhưng sức lực lớn, bé gái bị nó ghì chặt không nhúc nhích nổi, muốn khóc mà không khóc được ngước nhìn Quý Tiêu, cầu cứu cậu.
Quý Tiêu nhận lấy khăn nóng Nhi Trà ở bên cạnh đưa sang, khom người lau mặt cho a Nguyên, cười bảo: “Đây là tiểu tỷ tỷ, lần đầu gặp mặt, tại sao con lại ôm người ta chặt thế?”
A Nguyên ngước khuôn mặt nhỏ lên thật cao, kéo tay Quý Tiêu để cậu lau cho mình thêm mấy cái nữa. Từ nhỏ nó ít khi gặp mấy đứa nhỏ cùng trang lứa, bạn chơi cùng lại càng không có, bây giờ gặp được bé gái này thì cả khuôn mặt tươi cười hẳn lên, nắm tay người ta không buông, cũng không quan tâm cô bé cười hay khóc.
Đinh Hương từ ngoài bước vào, khuỵu gối bẩm: “Gia, mẫu thân của đứa bé này đang chờ bên ngoài ạ.”
Trong lúc nói chuyện Thẩm Hoài cũng từ ngoài theo vào phòng, chợt nhìn thấy một bé gái ở đó, liền đi tới vòng tay ôm Quý Tiêu, thấp giọng cười nói: “Tại sao chỉ một buổi sáng ta không có ở đây, mà a Tiêu đã sinh được con gái luôn rồi?”
Bé gái vốn đã hơi sợ đứa nhỏ a Nguyên lỗ mãng này, bây giờ lại thấy Thẩm Hoài như một ngọn núi, toàn thân tỏa ra hơi lạnh, lập tức không nhịn nổi nữa, oà một tiếng lại khóc lên.
Nữ đầu bếp đang chờ bên ngoài nghe thấy động tĩnh trong này, gấp đến mức chỉ muốn xông vào.
Quý Tiêu cũng hết cách, cậu đành quay sang nói với Đinh Hương: “Cho mẫu thân của nó vào đi.”
Thẩm Hoài đứng sau bức bình phong thay áo ngoài, vừa nói với Quý Tiêu: “Ôn Xung nói trong thành Bình Dương hôm nay chợ đêm rất náo nhiệt, chúng ta cũng đã lâu chưa ra ngoài, hay là tối nay đi dạo một vòng?”
Quý Tiêu đáp lại qua loa, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người bé gái kia.
Nữ đầu bếp bên ngoài vấp váp lảo đảo đi vào, vừa nhìn thấy Quý Tiêu đã hoảng hốt sợ hãi quỳ sụp xuống, giọng run rẩy nhận lỗi: “Nô tỳ không trông con cẩn thận, xin phu nhân tha tội!”
Quý Tiêu vừa buông tay, bé gái kia lập tức nghiêng ngả chạy đến chỗ nữ đầu bếp, vô cùng đáng thương ôm lấy mẹ oà khóc nức nở. Nữ đầu bếp ôm chầm con gái, cả hai khóc thành một đoàn.
“Chuyện này có gì mà khóc?” Nhi Trà đứng một bên thấp giọng nói, “Người không biết còn tưởng rằng hai mẹ con nhà ngươi chịu ủy khuất to lớn gì đó ở chỗ phu nhân!”
Giọng nàng mang theo một tia lạnh lẽo, rõ ràng có ý cảnh cáo.
Nữ đầu bếp hoảng hồn im bặt, sau đó liền dúi mặt bé gái vào trong lòng mình, biến tiếng khóc to của cô bé thành tiếng nức nở nghèn nghẹt.
Thẩm Hoài thay xong y phục bước ra, thấy cảnh này lập tức nhíu mày: “Đây là chuyện gì?”
A Nguyên nghe hắn hỏi, nhanh nhảu giành nói trước Quý Tiêu: “Khóc rồi.”
Nói rồi nó chầm chậm đi tới trước mặt bé gái, tò mò nghiêng đầu nhìn cô bé, có chút không hiểu tại sao người này thích khóc như thế. A Nguyên đưa tay đẩy đẩy vai cô bé: “Khóc cái gì?”
Bé gái tuy lớn hơn a Nguyên nửa tuổi, nhưng nói còn chưa rõ, lại càng nhát gan hơn.
Quý Tiêu cũng không biết giải thích từ đâu, Thẩm Hoài đã bắt đầu hơi mất kiên nhẫn.
Kim Xuân thấy vậy, tiến tới một bước, đứng phía trước nữ đầu bếp, thấp giọng khiển trách, “Đưa đứa nhỏ ra ngoài trước đi, đừng ở đây quấy rầy Vương gia và phu nhân.”
Nữ đầu bếp lắp bắp vâng dạ, vội bế bé gái chạy ra ngoài chẳng có chút quy củ nào.
“Không được chạy!” A Nguyên trừng to mắt đuổi theo.
![]()