Nhaminh [CHY] Chương 101: Bồi bổ nhiều một chút

[CHY] Chương 101: Bồi bổ nhiều một chút

4 1 đánh giá
Article Rating

Ôn Ngôn tức quá mà!

Cậu định trách Tiêu Thanh Hải vài câu, nhưng nghĩ đến chuyện mình là người khơi mào, cậu lập tức giảm khíthế xuống …

Len lén nhìn Tiêu Thanh Hải một cái, phát hiện anh cũng không khá hơn mình là bao …

Ôn Ngôn cũng không biết phải làm thế nào, chẳng lẽ lát nữa quay lại nói với Tiêu Hồng Thắng bọn họ ở bênngoài ăn vụng que cay, cho nên môi của hai người mới như vậy?

Không biết Tiêu Hồng Thắng có tin không, chứ cậu thì chắc chắn không tin!

Ôn Ngôn rối rắm hồi lâu, cậu từ từ tiến lại gần Tiêu Thanh Hải …

“Sao vậy?” Tiêu Thanh Hải thấy động tác thậm thò thậm thụt của Ôn Ngôn, có chút nghi hoặc.

“À thì ……” Ôn Ngôn suy nghĩ lựa lời cả nửa ngày mới lắp ba lắp bắp mở lời: “Mắt ba anh thế nào?”

Tìm không được lý do, bây giờ chỉ còn biết cầu nguyện mắt của Tiêu Hồng Thắng không tốt!

Tiêu Thanh Hải không hiểu rõ mọi suy nghĩ của Ôn Ngôn, anh thành thật đáp: “Chắc cũng tạm.”

Ôn Ngôn tiếp tục nỗ lực hỏi tới: “Cũng tạm là tốt hay không tốt?”

Thấy dáng vẻ quyết tâm hỏi cho ra lẽ của Ôn Ngôn, Tiêu Thanh Hải nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Ít nhất cóthể nhận ra màu môi của chúng ta đã khác.”

Ôn Ngôn: “……” Tôi thật sự cảm ơn ngài rất nhiều!

Tiêu Thanh Hải rửa tay xong, lau khô nước trên tay, tiện thể chỉnh lại quần áo bị Ôn Ngôn túm nhăn: “Đi thôi!”

Đi đâu thì không cần nói cũng biết …

Ôn Ngôn hơi lùi lại một chút: “Đợi, đợi lát nữa đi!”

Hiện giờ cậu chưa chuẩn bị xong tâm lý để đối mặt với cuồng phong!

Bước chân đang chuẩn bị đi ra của Tiêu Thanh Hải dừng lại, quay đầu nhìn Ôn Ngôn: “Càng kéo dài thời gian càng khó giải thích …”

Trước mắt Ôn Ngôn tối sầm, đây là tới cũng chết mà lui cũng chết ha!

Không còn cách nào khác chỉ có thể đi ra, Ôn Ngôn dùng nước lạnh nhẹ nhàng chà lên môi, cố gắng làm chomôi bớt sưng …

Thấy cách làm càng che càng lộ của Ôn Ngôn, Tiêu Thanh Hải cũng không nói gì, ít ra cũng để người ta an ủi về mặt tinh thần …

Sau khi xây dựng tâm lý xong, Ôn Ngôn bước theo Tiêu Thanh Hải …

Ôn Ngôn đi ra với khí thế xem cái chết nhẹ tựa lông hồng!

Không biết còn tưởng cậu sắp lên chiến trường …

Đến cửa phòng rồi, Ôn Ngôn lại bắt đầu chùn bước!

Cậu trốn sau lưng Tiêu Thanh Hải, để anh mở đường cho cậu …

Tiêu Thanh Hải cũng không phụ lòng kỳ vọng của Ôn Ngôn, đi trước mặt cậu mở cửa phòng riêng ra …

Tiêu Hồng Thắng thấy hai người quay lại, ban đầu ông cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhưng nhìn thấy Ôn Ngôn e thẹn nấp sau lưng Tiêu Thanh Hải, ông biết sự việc chắc chắn không đơn giản!

Thế là ánh mắt ông dừng lại trên người cả hai, quan sát cẩn thận kỹ càng một hồi …

Môi tại sao sưng lên, áo quần cũng cảm thấy cũng nhăn nheo hơn lúc đi ra trước đó rất nhiều …

Tiêu Hồng Thắng ít nhiều cũng là người từng thấy heo chạy và từng ăn qua thịt heo, bộ dạng này của hai người chẳng phải nói rõ là có vấn đề hay sao!

Hai người này chẳng lẽ …

Nhưng thời gian thế này …

Tiêu Hồng Thắng có chút không thể tin nổi, ông lại liếc nhìn thời gian từ lúc họ rời đi đến lúc quay lại …

Như vầy có phải là hơi ngắn quá hay không …

Tiêu Hồng Thắng nhìn nhìn đồng hồ, rồi nhìn nhìn hai người trước mặt …

Nhìn hai người này rồi lại nhìn đồng hồ …

Vậy nên …

Tiêu Hồng Thắng không thể không tin, thời gian thế này đúng là quá ngắn nha!

Ôn Ngôn nấp sau lưng con trai mình, cho nên là con trai mình …

Tiêu Hồng Thắng thở dài nặng nề một hơi, ông cảm giác trong nháy mắt mình già đi mấy tuổi!

Vì thế ông lại gọi nhân viên phục vụ, kêu đối phương mang thực đơn tới …

Ôn Ngôn nhìn thấy cảnh này, nếu cậu là một con mèo thì chắc đã xù lông lên rồi!

Còn gọi thêm món!

Quá đáng quá rồi đó!

Nhưng nể mặt đây là ba của Tiêu Thanh Hải, cậu đành chịu!

Đã nói là cậu mời khách, ít nhất cũng phải để người ta ăn no chứ!

Ôn Ngôn tự an ủi mình trong lòng …

Sau đó thấy Tiêu Hồng Thắng gọi thịt cừu, pín bò, hàu, hải sâm …

Có lẽ ông thấy nhiều món đạm quá, cho nên lại gọi thêm một đĩa hẹ …

Ôn Ngôn: “……” Đây là muốn mạng ai?

Nhân viên phục vụ nhìn qua các món khách gọi, rồi nhìn lại mấy người ở trong phòng …

Tuy rằng không đúng phép tắc cho lắm, nhưng nhân viên phục vụ vẫn khéo léo nhắc nhở: “Ngài gọi như vậy có phải hơi nhiều một chút không?”

Anh ta nhắc khéo ông cụ …

Ai ngờ Tiêu Hồng Thắng phất phất tay: “Cậu mang lên y như vậy!”

Nhìn thấy thái độ kiên quyết này của khách, nhân viên phục vụ cũng không còn cách nào, anh ta cầm thực đơn lẳng lặng lui ra …

Lúc đi còn nhìn mấy người trong phòng với ánh mắt đồng cảm, âm thầm thắp nến cho một người trong số đó!

Mọi người ngồi trở lại, Ôn Ngôn không biết vì sao, Tiêu Hồng Thắng dường như đối với cậu càng nhiệt tình hơn.

Ôn Ngôn không biết vị cha già Tiêu Hồng Thắng này đã tưởng tượng lung tung ra điều gì, người cha già này là cảm thấy mình có lỗi với Ôn Ngôn quá đó mà!

Bây giờ ông mới biết con trai cả giỏi giang của ông hóa ra lại không được!

Vậy mà Ôn Ngôn vẫn bằng lòng ở bên cạnh, không rời không bỏ Tiêu Thanh Hải, người tuy không được nhưng rất có ý chí …

Tình yêu này thực sự rung động lòng người!

Trong lúc Tiêu Hồng Thắng đang mải mê với trí tưởng tượng của mình, các món ăn lần lượt được mang lên …

Ôn Ngôn nhìn đống đồ ăn mà cứ có cảm giác da đầu tê rần, cậu cảm thấy hôm nay cậu và Tiêu Thanh Hải, ít nhất phải có một người chết!

Tiêu Hồng Thắng cầm đũa lên, gắp một miếng lớn, rồi cho vào bát của Tiêu Thanh Hải, âu yếm nhìn: “Ăn nhiều một chút!”

Ồ! Hóa ra người gặp hoạ là Tiêu Thanh Hải!

Ôn Ngôn xem kịch không ngại chuyện lớn, còn ở bên cạnh châm lửa: “Nào nào nào, cũng thử món này đi, món này ngon lắm!”

Cậu ở bên cạnh cười như một chú mèo láu cá …

Tiêu Thanh Hải ngẩng đầu nhìn hai người đang ân cần gắp đồ ăn cho mình, rồi cười cười vẻ mặt bình thản ăn hết số đồ ăn đó!

Thấy Tiêu Thanh Hải ăn hết, Tiêu Hồng Thắng khẽ thở phào một hơi, còn may còn may, đứa con này không có giấu bệnh sợ thầy!

Phải biết rằng rất nhiều người đàn ông coi trọng mặt mũi hơn bất kỳ thứ gì!

Thấy Tiêu Thanh Hải hợp tác như vậy, Tiêu Hồng Thắng còn đẩy bát súp hàu hải sâm ở trên bàn về phía anh …

Tiêu Thanh Hải: “……” Nhồi vịt cũng không nhồi như thế này chứ!

Anh cũng biết rõ Tiêu Hồng Thắng rốt cuộc đang nghĩ cái gì, ban đầu anh cảm thấy Ôn Ngôn da mặt mỏng nên không nói ra, kết quả hình như bị hiểu lầm nghiêm trọng hơn …

Hết cách, anh đành húp tiếp bát súp đó …

Đợi Tiêu Thanh Hải ăn gần xong, Tiêu Hồng Thắng bắt đầu màn thúc giục kết hôn mọi khi …

Trước đây ông thấy con trai còn nhỏ, cho dù có người yêu cũng không gấp gáp kết hôn!

Nhưng nhìn tình hình bây giờ, không gấp không được, lỡ người ta chạy mất thì làm sao đây!

“Có nhanh quá không ạ?” Tiêu Thanh Hải không ngờ ba anh có thể chấp nhận triệt để như vậy!

Buổi sáng còn soi mói, bây giờ đã kêu bọn họ kết hôn rồi …

Biên độ này có phải hơi lớn không!

Tiêu Hồng Thắng hừ mạnh một tiếng!

“Nhanh gì mà nhanh! Con không xem bây giờ con đã bao nhiêu tuổi, cũng già đầu rồi đó!”

“Con chó của Nhị Hổ nhà hàng xóm đã lên chức bà có cháu bồng rồi, con còn ngồi đây làm gì!”

“Các con kết hôn thì làm sao, ta có bắt các con sinh cháu cho ta đâu!”

Tiêu Hồng Thắng càng nói càng hăng, vỗ xuống bàn ầm ầm!

Dưới từng âm thanh bùng nổ của Tiêu Hồng Thắng, hai người đành đồng ý …

Thấy hai người đã gật đầu, Tiêu Hồng Thắng cảm thấy hòn đá to trong lòng cũng lặng lẽ rơi xuống đất!

Ông nhấp một ngụm trà, cổ họng gần như khản đặc, may là kết quả tốt đẹp!

Cuối cùng Tiêu Hồng Thắng quyết định: “Cứ quyết định như thế! Lúc nào rảnh hai nhà chúng ta ngồi xuốngbàn bạc cụ thể!”

Ôn Ngôn và Tiêu Thanh Hải có thể nói gì đây, bọn họ thậm chí không có quyền lựa chọn!

Tiễn Tiêu Hồng Thắng đi xong, Ôn Ngôn và Tiêu Thanh Hải cũng chuẩn bị về …

Nhưng Tiêu Thanh Hải giữ Ôn Ngôn lại!

“Chuyện gì?” Ôn Ngôn quay đầu chẳng hiểu chuyện gì nhìn Tiêu Thanh Hải.

Tiêu Thanh Hải thuận tay kéo Ôn Ngôn lại, ôm vào lòng: “Không về nữa, được không!”

Hơi thở của Tiêu Thanh Hải phất qua tai Ôn Ngôn, cậu cảm thấy tai mình có chút ngứa ngáy …

Đây là lần đầu tiên Ôn Ngôn thấy Tiêu Thanh Hải làm nũng …

“Không về, vậy thì đi đâu?” Ôn Ngôn đơn thuần nghĩ rằng Tiêu Thanh Hải chỉ là ăn no quá, dự định đi dạo mộtchút cho tiêu bớt!

Cũng không phải là không được, Ôn Ngôn chuẩn bị đi dạo cùng Tiêu Thanh Hải …

Ai ngờ Tiêu Thanh Hải thẳng một lèo dẫn cậu đến khách sạn …

“Đến khách sạn làm gì?” Chú thỏ trắng ngây thơ ngơ ngác, vẫn chưa biết ý đồ của Tiêu sói xám, cậu ngây ngô theo sói xám đi vào trong …

Đến khi vào phòng rồi, Ôn Ngôn mới nhận ra có điều gì đó không đúng!

Ôn Ngôn: “……” Nhanh dừng lại, đây không phải xe đến trường mẫu giáo!

Đáng tiếc chú thỏ trắng đã bị sói xám tha về hang, bây giờ làm thế nào cũng thoát ra được …

Vào đến phòng, Tiêu Thanh Hải yếu ớt tựa vào người Ôn Ngôn, lúc này cậu mới phát hiện cơ thể anh đang nóng cực kỳ …

Sao thế, bị ốm à?

Không phải nha, trước đó vẫn còn hoạt bát khỏe mạnh, không phải là muốn ăn vạ đấy chứ?

Ôn Ngôn bị hơi thở của Tiêu Thanh Hải làm cho đầu óc cũng bắt đầu mê man choáng váng …

Cậu cảm thấy có thứ gì đó cứng cứng cạ vào bụng mình, nghi hoặc hỏi: “Anh mang ô à?”

Không nghe nói trời mưa mà, người này mang ô làm gì …

Ôn Ngôn bị cấn khó chịu, liền kéo kéo cái ô, cố gắng cho cái ô cách xa mình một chút, nhưng lại nghe thấy Tiêu Thanh Hải hừ khẽ một tiếng …

Đột nhiên, Ôn Ngôn làm như nhớ ra điều gì đó!

Bây giờ mới nhận ra mình đang điên khùng thăm dò bên bờ vực của việc tìm chết!

Ôn Ngôn: “……” Xin lỗi, xin lỗi!

Cậu định từ từ cách ra xa một chút, khoảng cách hiện tại quá nguy hiểm …

Nhưng ngay khi Ôn Ngôn vừa có ý định di chuyển, Tiêu Thanh Hải lại kéo cậu qua, lần này ôm càng chặt hơn …

Ôn Ngôn: “……” Tôi rất muốn thoát ra, mà thoát không được!

Có lẽ do ánh trăng đêm nay, chú thỏ trắng trong hang sói xám tỏ ra đặc biệt ngoan ngoãn và hợp tác …

Kỹ thuật của Tiêu Thanh Hải hiện giờ đã khác xưa, ban đầu Ôn Ngôn còn cảm thấy rất hưởng thụ, nhưng đếnkhúc sau thì bắt đầu ăn không tiêu!

Khoan đã, đã lâu như vậy rồi, tại sao còn chưa kết thúc?

Chuyện này không khoa học đúng không!

Dường như nhận ra Ôn Ngôn đang lơ đãng, Tiêu Thanh Hải trực tiếp cắn lên vai cậu một cái …

Ôn Ngôn hơi bị đau, người này là chó hay gì!

Để trừng phạt sự không tập trung của Ôn Ngôn, Tiêu Thanh Hải còn cố ý tăng thêm lực, Ôn Ngôn lúc này đã không còn tâm trí nghĩ đến điều gì khác …

Cậu chỉ có thể dập dềnh theo Tiêu Thanh Hải …

Mãi đến khi trời hửng sáng, trận đại chiến này mới dừng lại, rõ ràng Ôn Ngôn có chút tan tác!

Phản ứng đầu tiên của Ôn Ngôn là cuối cùng cũng kết thúc, có thể ngủ yên rồi!

Ngay khi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, Ôn Ngôn lại một lần nữa nhớ ra, các món cuối cùng mà Tiêu Hồng Thắng gọi thêm tối qua …

Lúc đó cậu còn đang cười nhạo Tiêu Thanh Hải, kết quả không ngờ chiếc boomerang cuối cùng lại quay về đậptrúng lên người mình!

Loading

Chim hoàng yến và bá tổng keo kiệt của anh ta

4 1 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Các bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x