Nhaminh [MCTK] Chương 69: Canh một

[MCTK] Chương 69: Canh một

5 3 đánh giá
Article Rating

Quý Quy Hồng lửa giận bốc lên, giơ tay, rõ ràng sắp sửa giáng lên mặt Quý Tiêu.

Quý Tiêu không tránh né, chỉ đưa tay chặn lại, cậu nhìn gương mặt đang nổi cơn thịnh nộ của Quý Quy Hồng, khuyên nhủ: “Nếu thật sự đánh xuống, không mất ba đến năm ngày thì sẽ không tan được, nếu trong ba đến năm ngày này gặp mặt Bình Vương, ngài ấy hỏi, ta sẽ không giấu giếm.”

Một câu này trực tiếp bóp đúng điểm yếu của Quý Quy Hồng, đừng nói Quý Tiêu đi cáo trạng một cái tát, chỉ cần Quý Tiêu tùy tiện nói một hai câu trước mặt Bình Vương thôi, cũng đủ định đoạt sống chết của Quý gia.

Sắc đỏ trên mặt Quý Quy Hồng lập tức rút đi, bàn tay bị Quý Tiêu chặn giữa không trung từ từ trượt xuống, có chút yếu ớt buông thõng bên người.

“Ông xem hai cha con nhà ông kìa, lâu như vậy không gặp mặt, vừa gặp lại đã bắt đầu cấu xé rồi.” Triệu thị đứng ra hòa giải, nụ cười trên mặt dịu dàng, tiến lên thân thiết nắm lấy tay áo Quý Tiêu, kéo cậu về phía mình: “Hai năm không gặp, a Tiêu lại xinh đẹp hơn lúc trước rất nhiều, diện mạo ……”

Triệu thị còn chưa nói hết câu, Quý Tiêu đã nhàn nhạt tiếp một câu: “Mẫu thân ta từng nói, diện mạo của ta chẳng giống phụ thân một chút nào, hoàn toàn giống bà ấy.”

Nụ cười của Triệu thị cứng đờ trên mặt, Quý Tiêu vừa nhắc đến mẫu thân của cậu, chính là điểm Triệu thị chột dạ nhất. Tay áo Quý Tiêu thoáng chốc trở nên nóng rực như thể sắt nung, khiến Triệu thị không thể chạm vào được nữa.

Sắc mặt Quý Quy Hồng cũng trở nên vi diệu.

“Hình như là vậy,” Bà ta gượng gạo mở miệng, cố gắng sắp xếp câu từ phía sau, tiếp tục đóng vai hiền mẫu: “A Tiêu lần này về nhà, phải ở thêm vài ngày chứ nhỉ, mẫu thân đã chuẩn bị những món con thích ăn, lát nữa đến Phương Phi Uyển, kêu bọn chúng hầu hạ con thật tốt.”

Sự cẩn thận dè dặt của Triệu thị khiến Quý Tiêu vừa cảm thán vừa buồn cười. Vị nữ chủ nhân của Quý gia này, lúc trước đối với mẹ con cậu gần như là muốn sống muốn chết tùy ý, thích gì làm nấy, bây giờ địa vị đảo ngược, bà ta không thể không thay đổi thái độ.

Ở nơi này, không cần chân tình hay giả ý, chỉ có lựa chọn lợi ích.

Quý Tiêu giơ tay hất tay Triệu thị ra, không chút do dự vạch trần lời khách sáo của bà ta: “Ta là bị bắt cóc về, không tính là về nhà, mặt khác, khi ta ở đây cũng không có vị mẫu thân là ngài, món ta thích ăn là gì?” Cậu nghiêng đầu nhìn thẳng Triệu thị nói, “Thứ ta thích ăn, không phải là miếng thịt kho tàu chỉ có vào dịp Tết thôi đấy chứ.”

Triệu thị bị nói như vậy, sắc mặt càng ngượng nghịu không cách nào che giấu được. Hai người con trai ruột của Triệu thị, tính ra cũng là huynh trưởng của Quý Tiêu, thấy mẫu thân bị Quý Tiêu chặn họng đến không nói nên lời, đầy mặt quẫn bách, không thể không bước lên ra mặt thay cho Triệu thị.

“Quý Tiêu, đừng tưởng ra ngoài hai năm bám vào được cành cao, trở về là có thể coi thường trưởng bối như vậy! Bộ ngươi cảm thấy Bình Vương vừa nhìn thấy ngươi thì lập tức có thể không chút để bụng mà muốn ngươi à.”

“Đúng vậy, nếu chúng ta kể cho Bình Vương nghe chuyện hai năm nay ngươi ở bên ngoài cùng với nam tử khác, sinh cả con luôn, thì ngươi nghĩ rằng ngài ấy sẽ thế nào?”

Hai huynh đệ ngươi một câu ta một câu, nói một cách hăng say, lại cảm thấy chuyện đúng là như thế, nên cứ tiếp tục nói.

“Ta đoán, nếu Bình Vương phát hiện thân thể ngươi kỳ quái như thế, lại còn đẻ được con, nói không chừng sẽ coi ngươi là kỳ trân dị bảo, đưa lên kinh thành cho thiên hạ mở rộng tầm mắt đấy!”

Quý Tiêu nghe vào tai, nhìn vào mắt những lời mỉa mai và khinh miệt của bọn họ. Hoàn toàn không tức giận, chỉ thấy trong lòng có một thôi thúc muốn bật cười thành tiếng.

Hai huynh đệ Quý gia thấy Quý Tiêu không hề dao động, có chút giận dữ: “Ngươi đừng tưởng bọn ta thật sự không dám trị ngươi, con quái vật nhà ngươi, chỉ làm mất mặt Quý gia, bây giờ hiếm hoi có chút tác dụng, lại còn chối đây đẩy không chịu hiến thân!”

“Đúng thế, năm đó quái vật này vừa ra đời đáng lẽ nên ném xuống đất chôn luôn cho rồi, bây giờ đỡ phải vì nó mà sinh ra bao nhiêu chuyện, làm cho nhà chúng ta cũng chẳng bình yên!”

Lời lẽ của bọn họ quá mức cay nghiệt, Quý Quy Hồng và Triệu thị đứng bên cạnh chỉ nghe, không hề có chút ý tứ can ngăn nào.

Những khinh miệt và ngược đãi từng chịu ở đây, Quý Tiêu một chút cũng không quên. Cậu chẳng có tâm trạng đôi co với đám người này nữa, bọn họ luôn luôn không cho rằng bọn họ đã làm gì sai.

“A Tiêu cứ hành động cư xử theo tính tình của mình, không cần nghĩ có đường lui hay không, không cần nghĩ đến buồn vui giận hờn của người khác.” Quý Tiêu nhớ lại lời Thẩm Hoài từng nói bên tai mình: “Ta chính là đường lui của ngươi, buồn vui giận hờn của bọn họ mãi mãi xếp phía sau ngươi, nhớ chưa?”

Mấy lời này, Thẩm Hoài cũng đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần bằng cách nói khác, chẳng qua là muốn Quý Tiêu sửa đổi tính tình mềm yếu đi một chút, bày ra tư thế kiêu ngạo. Trước đây Quý Tiêu nghe mấy lời này cảm thấy chẳng có chỗ dùng, dù sao trong phủ Bình Vương phủ từ trên xuống dưới đã vô cùng tôn kính cậu, hiện giờ nhìn mặt mày hung dữ của người Quý gia, chợt hiểu rõ hơn dụng ý của Thẩm Hoài.

“Nếu Bình Vương thật sự tốt như vậy,” Quý Tiêu mím môi, “Hai người các ngươi tại sao không đi hầu hạ?”

Lời này vừa nói xong, Quý Tiêu đã hối hận. Cậu vốn chỉ muốn chặn họng hai vị thiếu gia của Quý gia, để bọn họ đổi vị trí suy nghĩ một chút xem bọn họ có bằng lòng dùng tâm tình của một nam nhi đi hầu hạ một nam nhân khác không, để bọn họ biết sự nhục nhã mà cậu từng chịu. Với người của Quý gia mà nói, Bình Vương chỉ là một người biểu thị cho vinh hoa phú quý, nhưng đối với Quý Tiêu, đó là Tấn Hòa của cậu, một Tấn Hoà vừa tỉ mỉ đáng tin, vừa chu đáo kiên nhẫn, luôn đặt cậu trong tim.

Cậu khẽ nhíu mày, buồn rầu vì mình đã nói ra lời này.

Nhưng lời này quả thực cũng khiến hai huynh đệ Quý gia cảm thấy bị sỉ nhục cực độ: “Ngươi xem bọn ta hạ tiện giống ngươi à?”

“Đủ rồi!” Quý Quy Hồng nghe đến đây, cuối cùng không nhịn nổi mở miệng cắt ngang.

Quý Quy Hồng làm như có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, rồi nói với Quý Tiêu: “Ngươi về Phương Phi Uyển, nghỉ ngơi một chút, chỉnh đốn lại cho đàng hoàng, cũng đừng hòng chạy trốn, bên Bình Vương ta đã cho người đi báo tin rồi, chẳng bao lâu ngài ấy nhất định sẽ phái người đến đón.”

Câu nói này khiến cho một tia lo lắng cuối cùng trong lòng Quý Tiêu cũng tan biến hoàn toàn, Tấn Hòa sắp đến rồi. Trong lòng cậu tràn ngập mừng rỡ, nhịn mãi mới đè được khóe môi đang muốn cong lên.

Phương Phi Uyển, nơi cậu từng sống hai mươi năm được gọi là Phương Phi Uyển. Quý Tiêu bước đi chậm rãi, xuyên qua hành lang dài của Quý phủ. Những việc linh tinh lúc ở đây cậu đã gần như quên mất, lúc này theo từng bước chân, từ từ nhớ lại tất cả.

Cậu nhỏ xíu đứng ở cuối hành lang, áo quần dính đầy bùn đất, ánh mắt tràn đầy sợ hãi nhìn các huynh trưởng trước mặt.

Hai cái người mà cậu gọi là huynh trưởng đó, đang dẫn theo một đám biểu ca biểu tỉ, đường đệ đường muội, chỉ huy mọi người ném bùn vào cậu. Cậu chỉ mới ba tuổi, chẳng hiểu gì cả, chỉ biết kinh hồn táng đảm trốn trong tiểu viện của mình, nhưng không ngờ như vậy vẫn bị lôi ra đùa giỡn một trận.

“Chính là con quái vật nhỏ này, thật sự đáng hận, đã khiến nương ta rơi bao nhiêu nước mắt!”

“Quái vật nhỏ, sao lại nói là quái vật nhỏ vậy?” Có người hào hứng hỏi.

Trưởng tử Quý gia khựng lại, hàm hồ bỏ qua câu hỏi này: “Chỉ là một con côn trùng thối tha vô dụng, nhìn là thấy ghét!”

Bọn chúng nói xong lại một lần nữa nâng thứ trong tay lên đua nhau ném vào người cậu, sau đó nhìn bộ dạng chật vật không chịu nổi của cậu, đồng loạt cười ầm lên.

Nước mắt Quý Tiêu tí ta tí tách rơi xuống, cậu bị doạ sợ đến toàn thân run rẩy, nhút nhát mở miệng: “Ca, ca ca, ta …”

Chưa kịp nói hết câu, trưởng tử Quý gia đã tỏ ra vô cùng ghét bỏ lên tiếng cắt ngang: “Ai là ca ca của ngươi, còn lâu ta mới có đệ đệ khiến người ta ghê tởm như ngươi!”

Đoạn ký ức này thật sự không tính là dễ chịu, lông mày Quý Tiêu khẽ nhíu lại, quay mặt dời tầm nhìn, cố xua hình ảnh ấy ra khỏi đầu.

Phương Phi Uyển vẫn y nguyên như ngày Quý Tiêu rời đi, chỉ có hoa cỏ trong sân không còn ai chăm sóc, mọc um tùm, hiện giờ đã vào cuối thu bắt đầu tàn úa dần, vẻ hoang tàn khắp viện tử không sao tả nổi.

Mọi người chỉ đến nơi này rồi phất tay áo bỏ đi, chỉ còn lại gã trẻ tuổi đã bắt cóc Quý Tiêu vẫn đứng đó.

Thấy ánh mắt Quý Tiêu nhìn mình, gã vội vàng bước tới một bước, nói: “Tam thiếu gia, ta tên Quý Quang, hai ngày này ta sẽ chăm sóc sinh hoạt của cậu, có việc gì, cứ dặn dò là được.”

Quý Tiêu nghe xong, không gật cũng không lắc, chỉ tự mình bước vào trong phòng.

May mà trong phòng vẫn trong tình trạng đã được dọn dẹp qua.

Quý Quang đứng ngoài cửa, cúi đầu lộ ra một chút cung kính.

“Ngươi bắt ta về đây,” Quý Tiêu ngồi xuống mép giường, vuốt ve tấm màn đã ngả vàng, đột nhiên mở miệng, “Còn lại nha hoàn và thị vệ của ta, không biết sẽ chịu hình phạt gì?”

Tiểu Ngũ và Đinh Hương, bất kể người nào bị phạt tội nặng, trong lòng Quý Tiêu thực sự đều áy náy.

Quý Quang nghe lời nói này, cười cười: “Tam thiếu gia, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, ai cũng không giúp được ai, đúng không?”

“Cũng phải,” ngón tay Quý Tiêu lướt qua mép giường lạnh lẽo, nhẹ giọng giống như tự mình lẩm bẩm, “Nỗi khổ không phải là lý do, mà quả thật chẳng ai giúp được ai.”

Quý Quang không nghe rõ, phải bước tới một bước: “Tam thiếu gia, vừa rồi cậu nói gì?”

Quý Tiêu ngẩng đầu lên, không muốn lặp lại, chỉ trực tiếp nói: “Rót cho ta một chén trà, rồi mang đến ít điểm tâm.”

Quý Quang vâng dạ, quả nhiên xoay người rời đi.

Quý Tiêu liền thử gõ gõ vào cột giường, phát ra hai âm thanh rõ ràng, khẽ cất tiếng hỏi trong căn phòng trống rỗng không người: “Các ngươi, ở đây phải không?”

Cậu đang hỏi ám vệ luôn theo sát bên mình.

Trong chớp mắt, bốn bóng người lập tức xuất hiện từ trong không khí, đồng loạt quỳ xuống đất, giọng nói trầm ổn: “Thuộc hạ ở đây.”

Quý Tiêu thở phào một hơi: “Các ngươi có biết tình hình ở bên thành Bình Dương hiện giờ thế nào không …?”

Một ám vệ trong đó với giọng nói không chút dao động, chỉ đáp: “Điện hạ đã mang theo tiểu thiếu gia lên đường, ước chừng sáng mai sẽ tới Hàng Thành.”

Loading

Ngươi còn muốn con trai không?

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Các bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x