Sự xuất hiện đột ngột của hai người gây ra một làn sóng hỗn loạn mới, tiếp đó cả đại sảnh nhanh chóng yên tĩnh xuống. Từng ánh nhìn gần như hóa thành thực thể, nơi các tầm mắt hội tụ, Ngụy Vô Tiện thong thả ung dung mặc cho mọi người đánh giá.
Áo bào đen to rộng bao lấy dáng người thon dài, thắt lưng, cổ áo, tay áo, mái tóc dài buông xoã bên dưới sắc màu đỏ tươi, nhưng đều không bắt mắt bằng cây sáo gỗ giắt tuỳ tiện ở hông, thân sáo đen nhánh thẳng tắp, tua rua đỏ như máu rũ xuống ở đuôi khẽ đung đưa trong không khí, vệt đỏ vụt qua.
Không biết có phải vì cái người như phủ toàn băng tuyết kia cũng đang đứng bên cạnh hay không, thần sắc Lam Vong Cơ vẫn lạnh lùng nghiêm nghị như cũ, làm nổi bật nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi Ngụy Vô Tiện, lộ ra khí chất ôn hòa, lời nói ra lại khiến cho người ta có ảo giác có thể thương lượng, nhưng thật sự chỉ là đang dò hỏi.
Chút hài hước đó cũng không lan sang người khác, các gia chủ nhỏ quanh đó không bị mạo phạm một chút nào, lâu rồi không gặp, đánh giá một cách cẩn thận.
Thiếu niên trắng nhợt mang khí chất âm lãnh bao phủ quanh người từ Xạ Nhật Chi Chinh ấy, quỷ khí âm u đã phai nhạt, lại khiến người ta nhớ tới hắn đứng thứ tư trong bảng xếp hạng phẩm mạo công tử thế gia, đẹp trai sáng sủa nổi bật.
Nhìn thẳng Kim Quang Thiện, Ngụy Vô Tiện cũng không thèm hỏi một câu: “Nói đi, tại sao không nói tiếp?”
Đứng chắp tay sau lưng, cằm khẽ hất lên, khóe môi hơi nhếch đúng thật có ý hỏi như vậy.
Cho dù tuyệt đối sẽ không nói ra một cách gượng ép như thế, nhưng Kim Quang Thiện bị Ngụy Vô Tiện chặn họng, tiếp đó có nói thêm cái gì cũng đều dễ dàng biến thành trò cười, đột ngột cứng đờ ngay tại chỗ, hơi lộ vẻ lúng túng.
Là Kim Quang Dao phản ứng cực nhanh, tiến lên nghênh đón hỏi có cần sắp ghế không, Ngụy Vô Tiện lưu loát từ chối, bỏ qua những lời khách sáo,nhưng nhờ một chút gián đoạn này, đến khi nhìn lại lần nữa, Kim Quang Thiện đã ngồi vững vàng lại như cũ.
Có người nào đó muốn giả ngốc, thật sự là khó có biện pháp nào với ông ta.
Vô số ánh mắt chạy qua chạy lại giữa một bên đang ngồi vững chắc và hai thân hình cao ráo đứng thẳng tắp, dự đoán bước tiếp theo sẽ thế nào.
“Hứ.”
Thứ phá vỡ cục diện trước là một tiếng cười lạnh, không đến từ hai bên đang ngấm ngầm giằng co.
Âm thanh này rõ ràng, Ngụy Vô Tiện quét mắt qua, thần sắc giống như nhìn người xa lạ không quen biết, phản ứng không chút giả tạo bị những kẻ có ý đồ đều nhìn thấy.
Thật sự chỉ là quét qua, không quan tâm, nhưng bên kia không thể thoải mái bỏ qua, lạnh lùng nói: “Không trốn nữa?”
“……” Bị ngắt lời hai ba phen, Ngụy Vô Tiện cuối cùng nhìn thẳng Giang tông chủ, nói: “Trốn?”
Ai cũng cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ, nhất thời không hiểu ý gì, liên hệ vụ án Thường thị Kim Quang Thiện mới vừa nhắc và chân tướng Loạn Táng Cương còn chưa nói xong, tự cho là hiểu rõ, châu đầu ghé tai nói: “Vụ án Thường thị lâu như vậy cuối cùng cũng xuất hiện, chắc chắn lại là một tội ác bị phát hiện nên không thể ngồi yên nữa.”
Bên kia Giang Trừng mỉa mai: “Trốn một năm còn không gọi là trốn?”
Ngụy Vô Tiện thản nhiên nói: “Không trốn.”
Giang Trừng: “Không trốn mà đến hôm nay ngươi mới dám xuất hiện?”
Những kẻ thì thầm bàn tán chậm nửa nhịp mới nhận ra câu nói “một năm” không phải là nói vụ án Thường thị, có chút hoang mang, rất nhanh lại chuyển sang tò mò “một năm” là nghĩa gì, Ngụy Vô Tiện trốn cái gì? Trốn Giang tông chủ ư?
Đúng, Ngụy Vô Tiện đã hơn một năm không về Liên Hoa Ổ.
Gia chủ các tiểu gia tộc thì thào hỏi nhau: “Hơn một năm không về lấy một lần à?”
“Phải đó, như vậy khác gì thoát ly gia tộc đâu, đừng nói khi chuyện Loạn Táng Cương bùng phát, Ngụy Vô Tiện hoàn toàn không có mặt ở Vân Mộng nha …”
“Còn nhớ vụ việc đánh nhau ở Hội Thanh Đàm Cô Tô không, Hàm Quang Quân và Ngụy Vô Tiện hai người cùng ra tay với Giang tông chủ, như vậy mà Vân Mộng Giang thị vẫn chưa xoá tên hắn?”
“Ta vừa rồi nhìn ra, ánh mắt Ngụy Vô Tiện nhìn Giang tông chủ căn bản không có chút vẻ kính trọng nào.”
“Hắn từng có hả? Bây giờ không phải còn chẳng thèm để ý đến câu hỏi của Giang tông chủ sao.”
Tiêu điểm dịch chuyển, dường như chuyện vừa rồi được đào bới lại, Kim Quang Thiện chớp lấy cơ hội, chen vào nói: “Hôm nay triệu tập chư vị, vốn là muốn bàn luận về chuyện Loạn Táng Cương. Tuy Ngụy công tử không mời mà đến, nhưng nếu đã tới rồi, vậy thì chúng ta nhân dịp cùng nhau nói chuyện một chút, nào nào, ngồi xuống trước.”
Kim Quang Dao từ nãy đã lặng lẽ sắp xếp bàn ghế mới, khóe môi Ngụy Vô Tiện vẫn hơi cong lên không hề thay đổi, cùng với Lam Vong Cơ đều không nhúc nhích.
Hắn không nể mặt, Kim Quang Thiện vẫn cười ha hả tỏ ra mình độ lượng, nhưng nhìn thấy Ngụy Vô Tiện bỏ qua sự khoan dung của mình, gật đầu với Kim Quang Dao – người bận trong bận ngoài không kém thân phận tạp dịch bao nhiêu, chợt đổi giọng: “Nhưng trước khi vào chính sự, ta muốn nói một câu công bằng, Ngụy công tử, Vân Mộng đang xảy ra chuyện tại sao ngươi không về? Nghe ý của Giang tông chủ thì rất lâu rồi ngươi không trở về, ta chưa từng thấy thuộc hạ nào làm vậy …”
Ngụy Vô Tiện bật cười, nói: “Kim tông chủ, cũng thứ cho ta nói thẳng, thật sự quan tâm Loạn Táng Cương, quan tâm Giang tông chủ và Vân Mộng, sớm cử người đi giúp chẳng phải là xong sao, còn chậm rề rề nghị sự cái gì? Khiến vài gia chủ bỏ tiền tuyến không quản, sốt ruột chạy xa như thế đến đây là có ý gì?”
“Còn không biết tối nay phòng tuyến lại lùi thêm bao nhiêu.”
Mặt Kim Quang Thiện giật giật, một thân tín đứng bật dậy quát: “Ngụy Vô Tiện, ngươi nói năng kiểu gì vậy! Hội nghị này mở ra chính là để giải quyết vụ việc Loạn Táng Cương, thế mà dám bịa chuyện hoang đường, đổ trách nhiệm lung tung cho tông chủ! Truy cứu đến ngọn nguồn, ai chẳng biết có kẻ giở trò, bản thân ngươi hiềm nghi nhất …”
Ngụy Vô Tiện: “Hiềm nghi? Hiềm nghi mà ngươi nói, Kim tông chủ lúc nãy phớt lờ lời thỉnh giáo khiêm tốn của ta, không bằng bây giờ ngươi giải thích cho ta nghe.”
Người kia định mở miệng, Ngụy Vô Tiện đột nhiên lại bổ sung: “Trừ câu nói quỷ đạo ta lợi hại nhất, không ai sánh bằng này nọ nhé, mấy lời tâng bốc này ta đã chán nghe rồi.”
Người đó nghẹn họng: “Ngươi ──”
“À còn nữa, ta cam đoan, cho dù đã ở ba tháng, ta cũng không trở thành bạn bè chí cốt gì đó với oán linh trong Loạn Táng Cương, ngươi muốn nói như vậy, đã từng hỏi qua đám tà vật đó chưa?”
Gương mặt của tu sĩ trung niên biến thành màu gan heo, nửa ngày mới nhận ra mình bị Ngụy Vô Tiện dẫn dắt, giận dữ quát: “Ngươi đừng có lẫn lộn đúng sai nguỵ biện vòng vo, hai điểm này vốn là bằng chứng lớn nhất ngươi hoàn toàn không thể thoát khỏi liên can!”
Gã tiến lên một bước, hít sâu một hơi bắt đầu nói tràng giang đại hải: “Điều khiển ác linh một đêm đồ sát hơn sáu mươi người Thường thị, ngoài ngươi ra không ai làm được. Bức tường chú Loạn Táng Cương bị xô ngã, tà vật thoát ra khiến hai tiên phủ Tương Phàn sụp đổ, không ai sống sót, một mình ngươi ở trong đó ba tháng bình an vô sự, đến cùng có phải đã đạt được giao dịch với tà linh bên trong, nhờ vậy tu thành quỷ đạo hay không, ngươi tưởng rằng sẽ không ai nghi ngờ, ngươi tưởng rằng ở cách xa Di Lăng khoanh tay đứng xem, là có thể gột sạch bản thân sao!”
Gã nói vang vọng mạnh mẽ, hùng hồn đầy lý lẽ, nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện, như nghĩa sĩ anh dũng đối mặt với tội ác mà không hề sợ hãi.
Ngụy Vô Tiện nhìn gã, nói: “Cảm ơn, từ những lời này ta nghe ra được ngươi rất xem trọng ta.”
Gã thân tín này tức giận đến suýt ngã ngửa, giơ tay lên, định chỉ mũi hắn mắng một trận dữ dội.
Không ngờ ngay sau đó, nụ cười trên mặt Ngụy Vô Tiện chợt biến mất, tu sĩ đối diện hắn bị một cơn lạnh buốt xông thẳng lên đầu, phía sau cũng có người bắt đầu xao động, giọng điệu Ngụy Vô Tiện lạnh đi: “Nghe tới nghe lui đều là mấy câu này, ta cho rằng ngươi nhảy ra thao thao bất tuyệt sẽ có ý tứ gì mới, không ngờ vẫn như vậy …”
Lam Vong Cơ khẽ gọi: “Ngụy Anh.”
Ngụy Vô Tiện nghiêng đầu nhìn qua, thấy trong đôi mắt có màu sắc cực nhạt ấy có sự an ủi, hắn cười một cái, nói: “Không sao, ta biết.”
Có Lam Vong Cơ ở bên, không cần lập tức thể hiện cuộc phản công mang tính công kích, cũng sẽ không bị dồn đến đường cùng, cho nên hắn mất kiên nhẫn chỉ là dọa đối phương một chút. Nhưng đúng là có vài người không chịu nổi hù doạ, nếu dọa ra chuyện gì, chắc lại đổ lên đầu hắn, thôi vậy.
Gã thân tín cảm thấy áp lực khiến gã lạnh run tan đi, há miệng, hàm trên hàm dưới va vào nhau lập cập, vô cùng kinh hãi không chắc chắn nhìn hai người tương tác.
Ngụy Vô Tiện lướt qua gã, không dây dưa nữa, nói: “Nếu cứ lặp đi lặp lại mấy lời này, vậy thì đừng phí thời gian nữa, làm chính sự luôn nhé? Cũng sắp xếp cả ta với Hàm Quang Quân vào đi.”
“…… Cái gì?”
Ngụy Vô Tiện: “Sắp xếp bảo vệ phòng tuyến Loạn Táng Cương đó, mỗi nhà đều góp sức, sớm trấn áp, phong ấn tà tuý về lại Loạn Táng Cương, muốn tra hung thủ, bên trong bức tường chú chắc chắn có manh mối. Chư vị muốn không đưa ra được chứng cứ tiếp tục tốn thời gian với ta, hay muốn giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt?”
Chịu ảnh hưởng bởi bầu không khí trước đó không lâu, mất một lúc mới có người phản bác: “Ngươi cho rằng ngươi nói cái gì thì là cái đó sao, ai nghe ngươi ……”
Nhiếp Minh Quyết trầm giọng nói: “Cứ làm như vậy, mỗi nhà chia một đoạn, giải quyết chuyện này trước!”
“Nhiếp tông chủ?!”
Xích Phong Tôn tuyệt không dung thứ hay chấp nhận kẻ ác thực sự, nhưng đúng là nghe ra Lan Lăng Kim thị không có bằng chứng, thì không cần phí thời gian ở đây, y vốn không cảm thấy bức tường chú sụp đổ một đoạn là chuyện lớn gì, vài tiểu gia tộc không làm được, bách gia phong tỏa chẳng lẽ cũng không thể làm xong?
Các gia chủ tiểu gia tộc vừa rồi không tìm được dịp để chen lời đua nhau phụ họa, lắp ba lắp bắp chuyện này không thể kéo dài nữa, đại họa tiên môn cần mọi người đồng lòng hiệp lực chống đỡ.
Đến khi hiện trường trở nên nhao nhao lên, chịu đựng không ít tầm mắt vẫn ghim chặt trên người hắn nhưng lại không có cách nào làm gì hắn, Ngụy Vô Tiện kéo Lam Vong Cơ đi sang một bên, nhàn nhã xem sự tình phát triển.
Địa bàn xoay chuyển, Kim Quang Thiện cảm thấy quá mất mặt, xu hướng mà ông ta một lòng muốn dẫn dắt cũng không thành công, ngậm miệng không nói gì, nhìn sang các chỗ ngồi, vô tình phát hiện điều khác thường.
Mã gia chủ sốt ruột nhất lại không lên tiếng hùa theo, ông ta lau mồ hôi trên trán, lầm lì cố gắng mở một phong mật thư, bức thư âm thầm lặng lẽ xuất hiện, hẳn là dùng bí pháp truyền đến. Đến khi mở được bức thư bị thấm ướt mồ hôi tay ra, Mã gia chủ đọc xong từng chữ từng câu, không một tiếng động trượt xuống khỏi ghế.
Hà gia chủ giật mình, ghé lại gần, vỗ ông ta không tỉnh, phát hiện Mã gia chủ ngất xỉu hoàn toàn, cẩn thận gỡ bàn tay nhễ nhại mồ hôi lấy lá thư ra, xem một lúc, ngẩng lên khóc thảm: “Tiên phủ Mã gia cũng sụp đổ rồi, người truyền tin là tiểu công tử Mã gia, từ biệt cha của mình, nói rằng đông đảo âm hồn từ phía sau vòng qua bao vây tiên phủ, đến khi bọn họ phát hiện đã không kịp chạy ……”
Mọi người trong sảnh đều biến sắc.
Cái gì gọi là vòng ra phía sau bao vây? Tà vật từ bao giờ có chiến lược cao minh như vậy, bao vây cả một toà tiên phủ mà không ai hay, chuyện này chắc chắn có người điều khiển, rốt cuộc là ai?
Nhưng cho dù chứng cứ con người gây ra càng thêm xác thực, cũng không ai bàn luận phải tìm ra hung thủ thực sự nữa, Ngụy Vô Tiện ở một bên tựa vào tường, không có một chút hành động khác thường nào.
So với chuyện đó, chuyện càng quan trọng hơn là tà vật Loạn Táng Cương khó đối phó hơn bọn họ nghĩ, nếu tiếp tục để mặc, ai biết tiếp theo còn sẽ xảy ra chuyện gì …… Tất cả các gia chủ buộc phải bắt đầu tính toán, với tốc độ tà vật xâm chiếm trước mắt, tiên phủ nhà mình thật sự đủ xa sao?
“Chúng ta vẫn nên nhanh phân chia càng nhanh càng tốt ……”
“Đúng đúng ……”
Có tiền lệ Mã gia, các gia tộc lưỡng lự chưa quyết lập tức trở giáo, ý trong ý ngoài nhắc nhở các nhà khác cũng phải góp sức, những người còn muốn trốn tránh trách nhiệm, có Nhiếp tông chủ ở đây phải cân nhắc thêm vài phần.
Kim Quang Thiện đè nén sự kinh ngạc trong lòng khi nghe tin, lúc mở miệng trở lại đã đổi thái độ, tốt xấu cũng là chủ nhân của Kim Lân Đài, vài câu nói lấy lại quyền chủ đạo, đồng ý trước tiên chia nhau cử người phòng thủ, sự việc đã phát triển đến nước này, nếu Lan Lăng Kim thị tiếp tục trì hoãn kéo dài có thể xem như hành vi chống lại cả thiên hạ.
Kim Quang Dao sai người mang bàn lớn vào, tự tay trải bản đồ trước mặt bách gia.
Hiệu suất cuối cùng của buổi hội nghị này cực cao, thảm án đẫm máu xảy ra ngay trước mắt, tà vật hành động càng ngày càng quỷ quyệt, vượt ngoài dự đoán, ai chẳng muốn mau về sớm một chút để chuẩn bị?
Mã gia chủ cầu được viện binh, nhưng đã muộn, ông ta vốn cho rằng cũng chỉ là mất đi nơi trú đóng, làm thế nào cũng không ngờ cả nhà mình bị giết sạch, các gia chủ trốn phía sau Mã gia trước sau lo thủ kỹ bây giờ không khỏi tâm loạn như ma.
Hà gia chủ đương nhiên cũng không muốn ở lại thêm một khắc nào, chỉ sợ chậm chút nữa sẽ nhận được tin dữ xảy đến với mình. Ông ta thà cùng gia tộc chiến đấu đến chết, cũng không muốn như Mã gia chủ, người khác thấy là may mắn nhặt về được một mạng, nhưng cả nhà chết sạch chỉ còn một mình ── Ông ta đến đây cầu viện là muốn tìm đường sống cho gia tộc.
Mà lúc này ông ta thật sự cầu được viện thủ mạnh mẽ ngoài dự liệu, hai người kia không đi Vân Mộng cũng không theo phân công của Cô Tô Lam thị, mà chủ động gia nhập phòng tuyến Vân Dương.
Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ bằng lòng giúp đỡ, ông ta hoan nghênh hết mực!
Dưới ánh trăng, Hà gia chủ thân hình mập mạp dẫn môn sinh đi theo leo lên kiếm, cẩn thận dặn dò phương hướng, nói rằng nhất định phải theo sát, vòng qua khu vực Loạn Táng Cương tránh rơi vào.
Trong lúc vội vàng, nhịn không được liếc thêm vài lần Ngụy Vô Tiện lúc này thế mà vẫn không mang kiếm, được Hàm Quang Quân ôm ngang mang lên Tị Trần, cũng đồng thời nghe câu hỏi đột ngột vang lên từ phía sau.
“Ngụy Vô Tiện, ngươi thật sự không về Vân Mộng?”
Giật mình, Hà gia chủ theo tiếng nhìn qua, Giang tông chủ nửa người ở trong bóng tối cũng đang chuẩn bị rời đi.
Ngụy Vô Tiện quay đầu nhìn một cái, nói: “Vân Dương Hà thị nguy cấp, ta đi giúp đỡ, nhờ Hà gia chủ không ghét bỏ.”
Hà gia chủ biết Giang tông chủ đến đòi người, là gia chủ một tiểu gia tộc, bình thường gặp đại gia tộc phải nhường, nhưng lúc này không để ý nhiều như vậy, giả vờ không hiểu ý, gấp gáp nói: “Không ghét bỏ, không ghét bỏ!” Muốn đi nhanh một chút, không muốn phát sinh thêm sóng gió.
Giang tông chủ hừ lạnh một tiếng, Hà gia chủ bị đóng băng lý trí, gương mặt tròn run rẩy, không dám thúc giục nữa.
Ngụy Vô Tiện giọng điệu nhàn nhạt nói tiếp: “Nếu đã không ghét bỏ thì đi nhanh đi, người nhà của ngươi e là đợi không nổi.”
Hắn đã nói như vậy rồi, sự sốt ruột chiếm thế thượng phong, Hà gia chủ to gan nói: “Đúng, đi, đi! Giang tông chủ … đắc tội, thứ cho ta rời đi trước!”
Không dám nhìn thêm biểu cảm của Giang Trừng, Hà gia chủ ra lệnh, môn sinh đồng loạt lên kiếm.
Khắp Kim Lân Đài đều có tu sĩ của các gia tộc khác nhau ngự kiếm rời đi. Giang Trừng nhìn nhóm người trước mặt cũng lên kiếm, đầu không ngoảnh lại bay vút lên trời. Nửa ngày, thuộc hạ vẫn luôn đứng phía sau lưng dè dặt thận trọng nhắc nhở: “Tông chủ, chúng ta có phải cũng ……” Tuy tình hình Vân Mộng tốt hơn một chút, nhưng cũng tuyệt đối không có thời gian trì hoãn lâu.
Thu mắt về, Giang Trừng nhíu mày nói: “Đi.”
“Vâng!”
![]()