Bức tường chú sụp đổ, thị trấn nhỏ gần Loạn Táng Cương nhất có hàng trăm nhân khẩu trong một đêm chết sạch.
Tà vật vẫn đang lan rộng ra ngoài, nếu đêm đầu tiên kịp đến, tụ tập nhiều tu sĩ hơn một chút có lẽ còn hợp lực ngăn chặn phần nào, nhưng chậm chạp không tiên gia nào phát hiện, cho đến khi thị trấn nhỏ thứ hai chịu chung số phận, môn sinh trấn thủ biên giới Vân Mộng nhìn thấy phía tây bắc mây đen cuồn cuộn, che kín cả bầu trời.
Lúc này phái tu sĩ đi, tu vi không phải tiểu gia tộc có thể sánh được, vậy mà chỉ một người sống sót trở về.
Tu sĩ may mắn sống sót kể, địa giới Di Lăng cỏ cây khô héo đen thui, vật sống không còn, thi thể ngã xuống bò dậy lại gia nhập đám tà tuý đã giết bọn họ, trở thành một thành viên trong số đó.
Đợt tu sĩ sau đó mang theo nhiều pháp bảo linh khí chạy tới chỗ bức tường chú bị đổ, định chặn lỗ hổng trước rồi xử lý oán linh thoát ra …
Phái đi đến đợt thứ ba không một ai còn sống.
Không thể tiến sâu, Vân Mộng Giang thị dựng lên trận pháp, vận chuyển thạch thú đến trấn âm đuổi tà, cuối cùng chặn được trước khi tà vật thật sự xâm nhập, nhưng ba mặt còn lại, các gia tộc quy mô nhỏ đến không thể nhỏ hơn còn chưa kịp lập phòng tuyến đã bị tấn công tan tác, nhìn từ trên cao, đất đen lan rộng ra ngoài từng tấc từng tấc, phát tán luồng khí lạnh âm u rùng rợn.
Vài gia tộc nào đó vốn chỉ đứng ở xa khoanh tay quan sát cuối cùng cũng nhận ra không ổn, nếu còn không hành động, số lượng tà vật đáng sợ, oán khí cực kỳ dày đặc này sẽ tràn đến cửa nhà mình, đùn đẩy nhau bắt đầu hành động.
***
Kim Lân Đài.
Trong Điểm Kim Các, Kim Quang Thiện ngồi ở vị trí thủ tịch, Kim Quang Dao buông thõng tay đứng hầu bên cạnh ông ta, hàng trước là các gia chủ, các nhân vật danh sĩ hạng nhất, hàng sau là các gia chủ và tu sĩ hạng hai.
Giang Trừng mặt đầy mây đen, cũng như mọi người, đang lắng nghe Kim Quang Dao giọng điệu nhỏ nhẹ chậm rãi nói:
“… Bao gồm Di Lăng, Tương Phàn, Kinh Châu, Thanh Giang, biên giới Vân Mộng cũng bị quấy nhiễu, tạm thời chỉ có thể phong tỏa, không thể cử thêm người vào nữa, ngự kiếm nhìn từ trên cao, nơi tà vật hoành hành đều bị âm khí bao phủ, tiếp tục vào trong thì có thể bị oán linh kéo rơi kiếm …”
Mới đầu, tu sĩ Vân Mộng Giang thị trực tiếp đến gần bức tường chú, tuy thương vong nặng nề, nhưng ít nhất có một người trở về được, báo cáo về việc tà vật thoát qua lỗ hổng và mức độ bức tường bị hư hỏng. Không đến vài ngày, tình thế đã biến đổi đến mức ngay cả ở trên không cũng không thể tiếp cận.
Sau khi nghe xong, Điểm Kim Các hoàn toàn yên tĩnh.
Hồi lâu, Kim Quang Thiện trên vị trí thủ tịch lên tiếng: “Chuyện này chỉ dựa vào Vân Mộng Giang thị phong tỏa là không đủ, Lan Lăng Kim thị ta sẽ cử người giúp một tay.”
Nghe vậy, một gia chủ vội vàng khen ngợi không dứt: “Kim tông chủ đại nghĩa!”
Một gia chủ khác đứng dậy chắp tay nói: “Chúng ta tuy cách xa, nhưng cũng không thể ngồi nhìn, có thể theo Kim tông chủ cử người hỗ trợ.”
Gia chủ trung niên có địa bàn trú đóng gần Lan Lăng, từ lâu là gia tộc phụ thuộc, hiên ngang ngẩng đầu, hào phóng nói: “Sau hội nghị, ta sẽ kiểm kê nhân lực đi đến Vân Mộng.” Như thể mới vừa biết Vân Mộng Giang thị gặp khó khăn, nghe xong lập tức ra tay giúp đỡ.
Sắc mặt Giang Trừng càng trầm.
Ban đầu không định cầu viện, mấy phen cử người vào không có kết quả, xác định Di Lăng nguy hiểm, lập tức bao vây phong toả, kiên cường chống trả từng đợt tà vật xâm phạm. Nhưng phe mình không có viện binh phía sau, lỗ hổng của bức tường chú ở Loạn Táng Cương vẫn đang tuôn trào tà vật ra, nhất là ba mặt kia, vài tiểu gia tộc không làm nên cơm cháo gì, liên tiếp thất bại, bên đó tan tác như núi lở, bên này càng thêm nhiều tà vật ép tới.
Các nhà khác đều nhìn thấy sự khó khăn của y, nhưng một ngày y không chủ động mở miệng thì tất cả cứ đứng ngoài xem, cuối cùng đến ngày thứ sáu biên giới thất thủ, không thể không thỉnh cầu chi viện, Kim Quang Thiện không lập tức cử người, trước tiên kêu gọi mở hội nghị này, phơi bày thể diện mà ông ta luôn cố gắng gìn giữ ra trước đám đông.
Ở trước mặt người khác nói rằng sẽ cử người giúp đỡ, nhận được toàn những lời khen ngợi, trên thực tế cũng không biết cử bao nhiêu người, càng không biết phải đợi bao lâu, Kim tông chủ nói với y một câu không thể gấp này nghĩa là còn lâu mới có người tới.
Vài tiểu gia tộc dường như cũng nhận được tin cầu cứu từ Vân Mộng Giang thị, ngẩng đầu tỏ ý có thể cử một ít người.
Sắc mặt Giang Trừng xanh mét rất khó coi, càng nhiều tiểu gia tộc “sẵn lòng ra tay giúp đỡ”, sắc mặt y càng xanh thêm vài phần, còn phải nói cảm tạ.
Nhưng không đợi y nghiến răng mở miệng, bên kia hoàn toàn không thể nhịn nổi nữa.
Gia chủ của Vân Dương Hà thị tóc tai rối bù như thể tự mình cào ra, xen vào nói: “Vân Mộng Giang thị dù sao cũng là một trong tứ đại gia tộc, luôn có năng lực chống đỡ, Tương Phàn sụp đổ, người trong tộc ta phái đi chi viện đều chết ở đó, mắt thấy tà vật từng bước ép sát, Vân Dương nguy cấp, xin các vị gia chủ cử người giúp đỡ ──”
Mã gia chủ cũng kêu to: “Thanh Giang thương vong thảm trọng, một vùng đất rộng lớn bị tà vật nuốt chửng, Kim tông chủ, các vị, xin nhất định phải hỗ trợ!”
Hà thị gấp, Thanh Giang Mã thị còn gấp hơn, nghe Kim Quang Dao nhỏ nhẹ chậm rãi nói chuyện đã không thể ngồi yên, ông ta lại không giống các gia chủ đang ngồi đây, đóng quân ở nơi xa, chỉ đến xem tình hình. Cả người ông ta đầu bù tóc rối, nếu không phải vì hy vọng chuyến này xin được viện binh, thì đáng lẽ phải tiếp tục trấn thủ Thanh Giang, nhưng ông ta có rời đi hay không hầu như cũng vô ích, tối nay không biết gia tộc lại phải lùi thêm bao nhiêu dặm.
Trên mặt hai vị gia chủ hiện ra sự tuyệt vọng tột cùng.
Ở trên cao, Kim Quang Thiện bố thí xong cho Vân Mộng Giang thị, vốn định lên tiếng, bị ngắt lời có chút không vui, Kim Quang Dao thấy sắc mặt ông ta, vội an ủi hai vị gia chủ.
Nhưng có lẽ phải chịu áp lực quá lớn, xoa dịu không có tác dụng tức thì. Nói đúng hơn hiện giờ Vân Mộng Giang thị áp lực cực lớn, nhưng thuộc một trong tứ đại gia tộc nên phòng tuyến giữ được, tổn thất không tính là nghiêm trọng, Tương Phàn căn bản không cử ai đến đây, bởi vì đã sớm sụp đổ hoàn toàn, dù sao không một người dân thường nào chạy thoát được, gia tộc khu vực gần đó đồng nghĩa không còn ai chắn phía trước nữa, buộc phải đối mặt, sau đó bị ép phải chật vật chạy trốn.
Không chỉ Hà gia Mã gia này, các tiên phủ gần đó đều mặt ủ mày chau, không ai nghĩ rằng hai gia tộc này có thể làm nên chuyện, đại khái chẳng mấy chốc sẽ đến lượt bọn họ.
Bên kia tâm trạng suy sụp, giọng nói thê lương, không màng hình tượng khóc lóc kể lể số lượng âm hồn kinh khủng, oán khí đen đặc che trời, mấy gia chủ vốn hào phóng đều ngậm miệng, chỉ sợ vốn đang cách xa không việc gì, thò chân vào tự dưng hại đến người của mình.
Nói ra trong tứ đại gia tộc, Vân Mộng Giang thị có thể nói là xui xẻo nhất, ba nhà còn lại, nhà này cách Loạn Táng Cương xa hơn nhà kia, một số gia chủ nhìn, trong lòng thầm tính, đoán Lan Lăng Kim thị sẽ cử bao nhiêu người, Thanh Hà Nhiếp thị và Cô Tô Lam thị chẳng phải đều chưa lên tiếng sao?
Lam Hi Thần trầm ngâm nói: “Là ta suy nghĩ không chu toàn, chỉ cử người chặn mấy nơi không có gia tộc nào trấn thủ.”
Giọng điệu ôn hòa, lời này vừa nói ra, các tu sĩ nhà khác mới biết hoá ra Cô Tô Lam thị đã góp sức, các gia tộc phụ họa cầu xin viện trợ làm như mới vừa nhớ ra, nói mấy nơi đó cũng cực kỳ quan trọng, vạn lần không thể rút người, Lam Hi Thần nhàn nhạt nói: “Cô Tô Lam thị sẽ cử thêm người giúp đỡ.”
Nhiếp Minh Quyết nói: “Nói thẳng chỗ nào thiếu người là được, ở đây nhiều nhà như thế, mỗi nhà chia một khu.”
Những người vẫn luôn không nói gì bắt đầu xôn xao, nhìn biểu hiện của một vài gia tộc là biết sự việc khó nhằn. Đây không phải địa bàn của ai thì người đó bảo vệ sao, liên quan gì đến bọn họ, lời phản đối không dám nói thẳng như thế, nhưng gần như là ý như thế.
Mấy gia tộc khu vực gần đó trái lại cảm thấy như vậy rất tốt, đua nhau thúc giục nhanh chóng phân chia để giảm áp lực cho mình.
Trọng tâm lại bị dời đi, những người bị ảnh hưởng và những người không muốn bị kéo vào tranh cãi không ngừng, ồn ào dâng cao, còn có người lẩm bẩm liệu ba nhà còn lại trong bốn nhà có thể cử thêm nhiều người nữa không.
Lúc này, một khách khanh của Lan Lăng Kim thị đứng dậy, lớn tiếng nói: “Chư vị, giữ vững phòng tuyến dứt khoát không để đám tà tuý đó lan rộng ra ngoài hơn nữa đúng là cực kỳ quan trọng, nhưng hôm nay cục diện đến mức này, không ai muốn biết vì sao xảy ra chuyện lớn như vậy à?”
Lời này vừa nói ra, tiếng thảo luận dừng lại.
Mã gia chủ há hốc miệng, ông từ lâu đã không còn rảnh rang để ý đến rốt cuộc là tại sao, nhưng các gia tộc căn bản không muốn giúp đỡ vội vàng mượn cớ này đổi hướng chú ý, Kim Quang Thiện nhân cơ hội: “Đúng vậy, ngăn chặn dù sao cũng chỉ là tạm thời, không tìm ra tên đầu sỏ để giải quyết, nói không chừng phía sau còn có chuyện khác đang chờ.”
Có một tu sĩ hỏi: “Còn có thể có chuyện khác gì nữa?”
Đợi ánh mắt của mọi người đều hướng tới, Kim Quang Thiện mới thong thả nói: “Nghe nói, mấy ngày đầu, oán linh trốn ra khỏi Loạn Táng Cương không nhiều, nhưng sau đó số lượng tăng lên gấp trăm ngàn lần, oán khí cũng càng lúc càng lớn. Giang tông chủ khi đó cử người tra xét, bức tường chú không phải chỉ hỏng một đoạn nhỏ sao?”
Giang Trừng trầm mặt đáp: “Đúng là như vậy.”
Chỉ có một lỗ hổng hướng về phía Vân Mộng, càng gần đến chỗ đó, âm phong càng ảm đạm, không thấy ánh mặt trời.
Kim Quang Thiện gật đầu nói: “Vậy đó, chỉ một nơi bị hư hại, không đến mức biến thành như thế này, phải biết rằng các đoạn tường chú khác vẫn có năng lực ngăn chặn, cho dù oán linh liên tục tràn ra, cũng không thể trong vòng vài ngày đã mở rộng quy mô lớn đến vậy. Trong chuyện này, chắc chắn có kẻ giở trò, tà vật thoát ra có thể gây thiệt hại lớn như thế, nếu còn có thể khống chế đám tà vật này …”
Một tu sĩ lớn tuổi nhíu mày nói: “Khống chế tà vật? Tà vật Loạn Táng Cương liệu có người có thể khống chế được hay sao?” Với số lượng và mức độ hung tàn này, nếu có thể khống chế, vậy chẳng phải tương đương với việc nắm trong tay một sức mạnh cực kỳ đáng sợ sao?
Người này vừa dứt lời, có người cao giọng nối tiếp: “Tại sao không ai có thể khống chế, kẻ có bản lĩnh này chẳng phải là người đó ư?”
Ám chỉ quá rõ ràng, rất nhanh người bên cạnh kêu lên: “Ý ngươi nói Ngụy Vô Tiện?”
Lam Hi Thần trầm giọng nói: “Chư vị, vào buổi tối thị trấn nhỏ của Di Lăng bị đồ sát, Ngụy công tử và … Vong Cơ vẫn luôn ở gần Lịch Dương.” Hai người ở tại sản nghiệp bên ngoài đứng tên Cô Tô, Lam Hi Thần không thể không biết hành tung. “Vụ Lịch Dương Thường thị, ta cũng đã nói khi đó Vong Cơ ở bên cạnh Ngụy công tử, không thể nào bỏ qua bất kỳ hành động bất thường nào, hơn nữa sự việc xảy ra bọn họ đều không có mặt tại hiện trường.”
Trạch Vu Quân đã lên tiếng, người khác tất nhiên phải nể mặt, nhưng ánh mắt nghi ngờ không tiện phản bác trực tiếp, đáp lại lời này, thái độ của khách khanh Kim gia rất lễ độ, nhưng lời nói ra lại vô cùng mập mờ: “Vụ án Thường thị có phải Ngụy Anh làm hay không chúng ta không biết được, hắn vẫn chưa thoát được hiềm nghi, hôm nay chúng ta sẽ không thảo luận chuyện này.”
Lam Hi Thần định nhắc nhở bất kể thế nào Ngụy Vô Tiện cũng không có mặt tại hiện trường, hai vụ việc căn bản đều không nên nghi ngờ hắn, nhất quyết dây dưa thế này, chẳng phải là trì hoãn cơ hội điều tra rõ ràng chân tướng sao.
Lúc này có người nói: “Lam tông chủ, chẳng lẽ ngài chưa từng nghĩ Ngụy Vô Tiện có thể lừa gạt Hàm Quang Quân sao?” Dừng một chút, chậm rãi ung dung nói tiếp: “Huống hồ thứ cho ta nói thẳng, với quan hệ của bọn họ, Hàm Quang Quân cũng không phải không thể che giấu cho hắn …”
Ý nói quan hệ gì, mọi người đều hiểu, một nữ tu trẻ tuổi nào đó “A” lên một tiếng, nhận ra quá đột ngột vội vàng chớp mi cúi đầu che miệng, vẻ mặt của những người xung quanh đua nhau nổi lên chút ái muội mơ hồ khó diễn tả.
Lập tức trên mặt Lam Hi Thần hiện ra vẻ tức giận.
Xưa nay y cực kỳ có hàm dưỡng, nhưng lúc này động đến Lam Vong Cơ là động đến chân khí, đang định mở miệng, Kim Quang Thiện lên tiếng với người kia: “Nói như vậy thật sự đắc tội rồi, làm sao có thể nói như vậy ở trước mặt Lam tông chủ.”
Thoạt nghe như thể trách mắng, nhưng nghe kỹ thì câu này vô cùng kỳ lạ, không giống làm rõ phẩm hạnh Lam Vong Cơ chắc chắn không thể nói dối, ngược lại giống như nhượng bộ nói giảm có ẩn ý, Kim Quang Thiện không đợi mọi người kịp hiểu, lại nói tiếp một câu: “Xin Lam tông chủ nghe ta thêm một câu.”
Lam Hi Thần im lặng, ông ta tự mình nói tiếp: “Nhắc đến Ngụy Vô Tiện này, ta còn nghe một câu chuyện cũ …”
“Chư vị có lẽ không biết, Ngụy Vô Tiện từng ở Loạn Táng Cương.”
Ba tháng trước khi Xạ Nhật Chi Chinh bắt đầu, trên trận tuyến của Giang gia không có Ngụy Vô Tiện, nhiều người đoán rằng Nguỵ Vô Tiện đã chết, ba tháng sau Ngụy Vô Tiện trở lại Vân Mộng Giang thị, trên chiến trường cầm sáo thổi suốt đêm dài, điều khiển quỷ binh quỷ tướng như thiên quân vạn mã, đánh đâu thắng đó.
Thời điểm hắn tu luyện quỷ đạo, hẳn là trong ba tháng đó, nhưng thời gian ấy rốt cuộc đã đi đâu …
Giết Ôn Triều ở dịch trạm, Giang Trừng đã hỏi nhiều lần, Ngụy Vô Tiện không nói đến cùng là bị ném vào chỗ quỷ quái nào, nhận ra còn có Lam Vong Cơ ở đó, đây là không muốn nói nhiều trước mặt người ngoài, Giang Trừng tạm ngừng truy hỏi, sau đó về Liên Hoa Ổ, Ngụy Vô Tiện luôn tránh né việc nói chuyện, bị ép hỏi nhiều lần mới nói ra Loạn Táng Cương, Giang Trừng rốt cuộc biết được Nguỵ Vô Tiện đã ở đó ba tháng.
Nếu Ngụy Vô Tiện đã không nhắc nhiều, chuyện này đương nhiên cũng không có thêm nhiều người biết, Giang Trừng thậm chí cũng không hỏi kỹ, không rõ hắn trong Loạn Táng Cương rốt cuộc đã trải qua những gì.
Không ngờ Kim Quang Thiện lại biết.
Trong đại sảnh còn có vài người cũng không ngạc nhiên, Giang Trừng thấy mấy người ngồi đó là gia chủ của các gia tộc phụ thuộc Ôn thị trước kia, sau này bỏ chạy đầu quân sang Lan Lăng Kim thị.
Ôn Triều chắc là từng khoe khoang chiến công vĩ đại ném Ngụy Vô Tiện vào Loạn Táng Cương của gã.
Lam Hi Thần lần đầu tiên nghe kể vào Loạn Táng Cương ba tháng còn có thể sống sót trở ra, thoáng sửng sốt, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh, cơn giận do người khác bôi nhọ Lam Vong Cơ vẫn còn đó, nhưng giọng điệu đã bình tĩnh hơn nhiều: “Chuyện này liên quan gì đến bức tường chú bị phá?”
Kim Quang Thiện hít một hơi dài, đầy ẩn ý nói: “Đương nhiên có liên quan cực lớn.”
Ông ta úp mở gây tò mò, hài lòng với ánh mắt chờ đợi của mọi người, nhưng không ngờ một giọng nói đột nhiên từ trên trời rơi xuống: “Kim tông chủ chắc hẳn muốn nói, bởi vì ta ở trong đó ba tháng và thoát ra được, nhất định là … rất quen thuộc với đám oan quỷ lệ sát đó, đều trở thành bạn bè, vì thế ta ở tận Lịch Dương cách không đẩy ngã bức tường chú Di Lăng, mời bọn chúng ra ngoài nhiệt tình chào hỏi chư vị, có phải không?”
![]()
Cũng gần 1 thánh rồi k thấy update, kbiet au có gặp vấn đề j k ạ 😭 mình rất thích văn phong của au í, mong au sớm trở lại ạ 🫂