Kim Tử Hiên được ưu tiên cứu chữa, may mắn không nghiêm trọng, sau khi trị thương lập tức chạy vội đến lều chính nghị sự. Hắn đến rồi, các gia chủ và danh sĩ hàng đầu đều đã an tọa.
Dãy ghế đầu vẫn là tứ đại gia tộc, nhưng cảnh khách khanh cao cấp của Lan Lăng Kim thị ngồi dãy trước như trong quá khứ đã không còn. Kim Tử Hiên sắp kế thừa vị trí tông chủ, ngồi cuối trong tứ đại gia tộc. Sau một trận thua, biến đổi vi diệu, Kim Tử Hiên đè đè cánh tay phải được cố định tạm thời, không nói một lời ngồi xuống chỗ của mình.
Khí thế kiêu ngạo phô trương trước đây đã trầm xuống, gặp phải biến cố lớn, nội tâm không thể nào không kích động, có lẽ là trong thời gian ngắn chịu cú sốc quá lớn, gánh nặng gia tộc đè lên vai, ngược lại khiến hắn bình tĩnh. Không có thời gian để bi thương, chỉ có tra rõ chân tướng, đòi lại công bằng.
Những câu hỏi đối với nhà hắn, chỉ cần hắn biết thì sẽ trả lời rõ ràng, không giấu giếm, cho dù người khác có thể lợi dụng điều này để phơi bày nguyên nhân cái chết không mấy vẻ vang của Kim Quang Thiện. Ai tinh mắt đều nhìn ra Kim Quang Thiện là thấy được tình thế quá tốt, đến để cướp công, lời lẽ rất hay ho, ngoài mặt thể hiện tốt đến đâu cũng không che nổi.
Ban đầu Lan Lăng Kim thị chỉ có Kim Tử Hiên dẫn người cứu viện Vân Mộng, đến sau này Kim Quang Thiện mới tham gia, còn mang đến một Kim Tử Huân.
Liên tiếp nhiều ngày xử lý đám tà vật này, tin thắng trận không dứt, Kim Tử Hiên cũng đã mệt. Kim Quang Thiện là cha hắn, đến đây thay thế vị trí là lẽ đương nhiên, hắn không có ý kiến, trận chiến hôm đó hắn chịu trách nhiệm thủ phía sau.
Chỉ là không biết Kim Tử Huân – người canh giữ hậu phương trong Xạ Nhật Chi Chinh – rốt cuộc nghe được lần bao vây Loạn Táng Cương này rất dễ dàng hay thế nào, ban đầu Kim Quang Thiện không định mang y theo, nhưng không chỉ người đã tới, mà rõ ràng đã được sắp xếp ở lại cùng Kim Quang Dao, còn tranh ra trận, sau đó chen lên phía trước.
Những chuyện khác Kim Quang Thiện đều không để ý, bình thường luôn dung túng, ngược lại lúc này có chút không vui, nếu có công lớn cũng phải để Kim Tử Hiên cùng hưởng, Kim Tử Hiên còn bọc hậu, làm sao Kim Tử Huân xông lên tuyến đầu được, nhưng tạm thời cũng không gạt đi được.
Cuối cùng chính là bách gia liên hợp, các nhà dùng thế bao vây áp sát dồn tà vật về phía tây, Lan Lăng Kim thị dẫn đầu xông thẳng đến chỗ tường chú sụp đổ, quá trình thuận lợi, nhưng kết cục đảo ngược, Kim Quang Thiện ngàn vạn lần không ngờ tới, các nhà khác cũng không dự đoán được sẽ là kết quả này.
Kim Tử Hiên không bị đợt oán linh dày đặc đầu tiên tấn công, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ từ biệt Hà thị ở lại canh giữ Vân Dương, quyết định đi theo bao vây Loạn Táng Cương, nếu như khu vực gần bức tường chú có dấu vết gì sót lại, bảo vệ mấy chứng cứ đó, đỡ bị người ta vu vạ vì không có mặt, phát hiện bất thường đúng lúc cứu người, vượt qua đám tu sĩ đang tháo chạy tan tác ở bên ngoài trận địa Kim gia.
Nghe Lan Lăng Kim thị đại bại ngay cả tông chủ cũng bỏ mạng, tuy kinh ngạc, nhưng trong lòng hiểu rõ, quả nhiên trở về lại có người cắn chặt hắn không buông.
Kim Tử Hiên chủ động ra mặt giải thích.
Đám tu sĩ bị chiến thắng liên tục làm cho mụ mị chợt tỉnh táo lại, tổng hợp kết quả hôm nay, phát hiện trận tuyến ở các hướng khác nhau đều có tổn thất, không tiến vào được bao nhiêu.
Tất cả đều cho rằng mình chỉ gặp phải một chút bế tắc nhỏ, nghe thấy mọi người đều như vậy, nhớ tới lời tu sĩ kia nói trước khi chết về chuyện dụ địch xâm nhập, sắc mặt trở nên khó coi.
Sau một thoáng yên tĩnh, Lam Hi Thần nói: “Chư vị, còn có câu hỏi gì không?”
“Nếu mọi trận tuyến đều giằng co với tà tuý, dám hỏi Kim công tử làm thế nào lại được hai người cứu, có thể giải thích một chút không?”
Là Giang Trừng, câu hỏi trông như muốn hỏi Kim Tử Hiên, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm người đối diện xa xa.
Ngụy Vô Tiện ngồi bên cạnh Lam Vong Cơ nói: “Giang tông chủ nói thật kỳ quái, thấy người gặp nạn thì cứu, có gì mà giải thích.”
“Trừ Lan Lăng Kim thị bị trúng kế, một đường thông suốt không bị cản trở, còn lại toàn bộ đều bị chặn bên ngoài, các ngươi ngược lại không bị cản trở, còn cứu được người.”
Ngụy Vô Tiện cười cười, nói: “Ta với Lam Trạm vận khí tốt, không được sao?”
Giang Trừng cũng nặn ra một nụ cười nhạt méo mó, khẽ nói: “Được chứ, sao lại không được …”
“Giang tông chủ.” Lam Hi Thần lên tiếng: “Nếu không có chứng cứ xác thực, không nên nghi ngờ Ngụy công tử nữa.”
Giang Trừng: “À, dù sao Hàm Quang Quân phẩm hạnh đoan chính, ghét ác như thù bậc nhất đồng hành cùng với hắn cơ mà.”
Lam Hi Thần nhíu mày.
Ngụy Vô Tiện thấy Lam Vong Cơ nghe như không nghe, im lặng như nhập định, cũng không nhìn Giang tông chủ, lấy một miếng bánh trên bàn Lam Vong Cơ ăn.
Trong cả căn lều chính, trước mặt mỗi người đều bày một chiếc bàn gỗ nhỏ, bởi vì nghị sự, cho nên không có rượu chỉ có chén trà, điểm tâm có lẽ được đặt trên bàn cho đỡ trống trải, trong mỗi chiếc đĩa nhỏ tròn tròn chỉ có hai ba miếng, đều không ai đụng đến, dường như tập trung nghị sự suốt buổi, cùng lắm cầm chén trà nhấp một ngụm, chỉ có Ngụy Vô Tiện ăn hết đĩa của mình, móng vuốt còn ngang nhiên vươn sang bàn của Lam Vong Cơ.
Mệt mỏi cả một ngày không cho nghỉ ngơi còn phải nghị sự, đói bụng, có đồ ăn tại sao không ăn.
Hơi khát nước, Lam Vong Cơ kịp thời đưa trà qua, Ngụy Vô Tiện mỉm cười cúi đầu uống một ngụm, chẳng chút để ý ánh mắt kỳ quái của những người xung quanh.
Giang Trừng sắc mặt xanh mét, trông giống như chỉ hận không thể dùng ánh mắt trực tiếp chém chết bọn hắn.
Nhưng cuối cùng không nói gì nữa.
Không ai có câu hỏi gì nữa, bắt đầu bàn chính sự.
Có vết xe đổ của Kim gia, kế hoạch ngày mai được sắp xếp cẩn thận hơn, mấy gia chủ của các gia tộc nhỏ kia lại bắt đầu hối hận vì đã ở lại dính líu vào mớ hỗn độn này, không kịp chạy trước, ngược lại Kim Tử Hiên dù bị thương vẫn kiên trì ra trận.
Sau cuộc họp, Kim Tử Hiên một lần nữa cảm tạ ơn cứu mạng với Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ, có lẽ nhận ra thái độ của Ngụy Vô Tiện đối với hắn không giống trước đây, nhưng so với chuyện đang xảy ra thì điều này không quá quan trọng.
Hắn bảo đảm với hai người, sẽ điều tra rốt cuộc là ai giở giò, đã âm mưu gài bẫy Lan Lăng Kim thị thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua, cũng chứng minh việc này không liên quan đến Ngụy Vô Tiện.
Mãi cũng được về lều nghỉ ngơi.
Sau khi tắm rửa xong, mặc quần áo rộng rãi, Ngụy Vô Tiện rúc đến bên cạnh Lam Vong Cơ cùng nhau xem tin tức do môn nhân Lam thị gửi đến.
Xem một hồi, hắn nói: “Ta vốn cho rằng tin đồn là do Kim tông chủ chỉ đạo … Hôm nay xem ra, đúng là có hai nhóm người.”
Lam Vong Cơ đóng cuộn giấy lại, viết vài chữ trên tờ giấy trắng tinh dập nổi hoạ tiết đám mây, thấp giọng ừm một tiếng đáp lại. Chất giọng vừa trầm thấp vừa thu hút, thân hình hai người dựa vào nhau, Ngụy Vô Tiện cảm nhận được sự rung động rất nhẹ truyền qua, không nhịn được nhúc nhích, như thể phải vặn vẹo thân thể mới hoá giải được cơn ngứa ngáy trong lòng, ngay sau đó bật cười.
Bút lông dừng lại, Lam Vong Cơ nhìn hắn một cái, làm như không hiểu tại sao Ngụy Vô Tiện đột nhiên bật cười.
“Không có gì, có chút … ngứa ngáy, ừm.”
“Chỗ nào.”
Ngụy Vô Tiện cười híp mắt chỉ vào ngực: “Ngay chỗ này … khoan đã, ta nói chỗ nào thì Lam Trạm ngươi sẽ giúp ta gãi ngứa chỗ đó hả, ha ha ha?”
“……”
Đến khi tắt nến leo lên giường, Ngụy Vô Tiện như mọi khi đè lên người Lam Vong Cơ, áp mặt lên lồng ngực ấm áp.
Ăn không nói, ngủ không nói trước giờ chưa từng làm được, còn muốn nói thêm vài câu, nghe nhịp tim đều đặn, hắn điều chỉnh tư thế của mình, vẫn nằm trong lòng Lam Vong Cơ, nhưng có thể nhìn thấy nhau, Nguỵ Vô Tiện nói: “À thì, Kim công tử được chúng ta cứu về hôm nay, Kim … cái gì ấy nhỉ?”
Lam Vong Cơ nhắc: “Kim Tử Hiên.”
Ngụy Vô Tiện vui vẻ cọ y hai cái, người này bây giờ đã biết chủ động gợi ý rồi, nói: “Đúng đúng, ta nhớ không được cái tên, nhưng cứ cảm thấy hắn không giống lắm những người Lan Lăng Kim thị khác trước đây nha, tính tình bình thường hơn nhiều.”
Lam Vong Cơ: “Trước đây ngươi rất ghét hắn.”
Ngụy Vô Tiện ngạc nhiên: “Vì sao?”
Im lặng một lúc, Lam Vong Cơ nói: “Bởi vì hắn có hôn ước với Giang cô nương.”
Ngụy Vô Tiện: “Hả?”
Hắn không nhớ trước đây mình từng nhiều lần xung đột với Kim Tử Hiên, không nhớ ghét bỏ người này ở điểm nào, càng không nhớ từng có một lần Lam Vong Cơ hỏi khúc mắc giữa hắn và Kim Tử Hiên là như thế nào, sau đó hắn không giải thích.
Lúc này nghe Lam Vong Cơ nói như vậy, sắc mặt Ngụy Vô Tiện không khỏi trở nên kỳ lạ: “Sẽ không đâu nhỉ …”
Trong bóng đêm, vẫn cảm nhận được ánh mắt yên lặng nhìn mình của Lam Vong Cơ, khiến hắn không khỏi nghĩ lệch, nói: “Không phải, làm sao có thể, tuy ta không nhớ, nhưng …”
“Ngụy Anh?”
Ngụy Vô Tiện đột nhiên bật dậy la to: “Lam Trạm! Ngươi nghe ta giải thích! Tuy ta cái gì cũng không nhớ, nhưng ta chắc chắn chưa từng thích … Giang cô nương kia? Đúng, Lam Trạm, ta không thích cô nương nào khác, ta chỉ thích ngươi!!! Tất cả mọi người ta đều quên, ta chỉ nhớ một mình ngươi, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ta liền quyết định phải đi theo ngươi á, Lam Trạm ngươi tin ta, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm ──”
Bị hắn cướp lời giải thích một tràng, Lam Vong Cơ ngẩn ra, chưa kịp làm rõ không phải là ý đó, đã nghe lời nói sau đó của Ngụy Vô Tiện.
Ngụy Vô Tiện còn đang cố gắng nói gì đó, Lam Vong Cơ dang tay kéo hắn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng.
Ngụy Vô Tiện nhỏ giọng gọi: “Lam Trạm …”
Lam Vong Cơ: “Không hiểu lầm.”
Ngụy Vô Tiện nghiêng đầu thận trọng nhìn sắc mặt y: “Thật không? Ngươi ngàn vạn lần đừng ghen tuông gì đó nha, bây giờ ta không nhớ nên không nói rõ được.”
Lam Vong Cơ lặp lại: “Không có.”
“Không từng ghen sao?”
“Ừm.”
“Ồ, vậy thì tốt.”
Hội săn Bách Phượng Sơn, Kim phu nhân luôn lo lắng giữa Ngụy Vô Tiện và Giang Yếm Ly có gì đó, sợ mất nàng dâu bà vừa ý này, trăm phương nghìn kế phòng bị. Lam Vong Cơ không có được lời giải thích rõ ràng của Ngụy Vô Tiện về khúc mắc với Kim Tử Hiên, nhưng vẫn biết Nguỵ Vô Tiện không có loại suy nghĩ đó với Giang Yếm Ly.
Biết, nhưng vẫn lấy đi bông hoa cài trên ngực hắn.
Ngụy Vô Tiện lúc đó rất nhanh đã quên mất, chưa từng tìm lại, hiện giờ càng không thể nào nhớ ra.
Không căng thẳng nữa, cũng có thể ban đầu đã có ý đùa giỡn, người kia thả lỏng sức lực cánh tay, vòng ra sau cổ, thân thể vùi trong lòng mềm mại, lẩm bẩm lầm bầm nhỏ giọng thắc mắc tại sao trước đây ghét Kim Tử Hiên: “Lam Trạm Lam Trạm, ngươi có biết không?”
Lẩm bẩm một hồi, Ngụy Vô Tiện không nhịn được ngáp một cái.
Lam Vong Cơ nhẹ nhàng xoa thắt lưng hắn, nói: “Ngủ đi …”
Nghỉ ngơi vào thời chiến rất quý giá, Ngụy Vô Tiện lại nói một câu gì đó, ngẩng mặt hôn lên yết hầu ở cổ y một cái, nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi.
Trong bóng tối yên tĩnh thật lâu.
Lam Vong Cơ cúi đầu khẽ hôn một cái lên trán Ngụy Vô Tiện.
![]()