Trước khi món ăn dọn lên, cho dù không cố nghe, chiếc bàn nọ ở chính giữa đại sảnh thảo luận to tiếng không hề biết kềm chế, nội dung át cả tiếng người ồn ào truyền đến chỗ bọn họ, kể chuyện Lan Lăng Kim thị xử lý tội nhân như thế nào cứ như thể tận mắt nhìn thấy.
Tống Lam hỏi Hiểu Tinh Trần: “Là gã Tiết Dương mà ngươi đã áp giải đến thế gia trước đây hả?”
Hiểu Tinh Trần đặt chén trà xuống, nói: “Phải.”
Tống Lam chân mày giãn ra nói: “Ngươi từng kể việc gã ta làm, thực sự là thể loại cực kỳ hung ác, kết cục thế này là gã xứng đáng.” Ba người ra vào Nghĩa Thành, Lan Lăng Kim thị cuối cùng cũng thẩm vấn xong, xử tội Tiết Dương.
A Tinh tò mò hỏi: “Kẻ đại xấu xa tên là Tiết Dương sao? Hắn đã làm gì? Đạo trưởng làm sao bắt được? A! Đạo trưởng lợi hại như vậy, chắc chắn rất dễ dàng bắt được!”
Hiểu Tinh Trần khẽ cười một tiếng, rồi lại lắc đầu, không kể chi tiết, chỉ nói: “Hắn đúng là đã làm chuyện sai lầm.”
Tống Lam tiếp lời: “Nhưng Lan Lăng Kim thị giết gã cũng chẳng vô tội.”
Có vài ngọn nguồn, Hiểu Tinh Trần đã làm rõ trước khi bắt giữ, bao gồm vụ Thường thị, Âm Hổ Phù, và quá trình truy tìm điều tra mà ai nấy ở Quỳ Châu nghe nói đến Tiết Dương là biến sắc, tố cáo rất nhiều.
Lời Tống Lam nói là sự thật, Lan Lăng Kim thị xử tội Tiết Dương thay vì nói là đại nghĩa, không bằng nói là trả thù.
Đám người kia thảo luận bổ sung các chi tiết mà Hiểu Tinh Trần lúc đó không điều tra ra, tuy nói trên bàn rượu chắc chắn có phóng đại và bịa chuyện, nhưng dựa vào điều tra trước đây, Hiểu Tinh Trần có thể phân biệt được.
Tiết Dương là khách khanh được cựu Kim tông chủ coi trọng, cuối cùng khiến ông ta chết thảm ở Loạn Táng Cương, nghe nói do Kim Quang Dao – người năm đó một tay tiến cử gã, đã đích thân xử lý.
Chuyện này gây ra một trận mưa gió khắp trong thành, Lan Lăng Kim thị cố gắng đè ép tình tiết bí mật, nhưng suy cho cùng cựu tông chủ chết đột ngột, một phen sóng gió to lớn này, từ đứng đầu tứ đại gia tộc rơi thẳng xuống thấp nhất trong bốn nhà, sự việc đang được chú ý này, các bí mật điều tra ra không thể nào giấu nổi.
Kim Quang Thiện thèm Âm Hổ Phù kia đến mức ngứa ngáy tâm can, nhiều phen thăm dò bóng gió, dùng đủ mọi thủ đoạn, ngặt nỗi cái tên Ngụy Vô Tiện này mềm cứng không ăn, khiến ông ta vấp phải gai, thế là nảy sinh ý định lệch lạc hơn.
Khắp nơi chiêu mộ các dị sĩ bắt chước Ngụy Vô Tiện tu quỷ đạo, thu nhận để dùng cho mình, đổ rất nhiều tiền của vật chất vào đám người này, ra lệnh cho bọn họ bí mật nghiên cứu và mổ xẻ phân tích cấu tạo của Âm Hổ Phù, tốt nhất là có thể tạo ra pháp bảo giống y chang hoặc thậm chí mạnh hơn. Trong số đó người nghiên cứu thành công rất ít ỏi, mà kẻ đi xa nhất lại là Tiết Dương nhỏ tuổi nhất.
Kim Quang Thiện hết sức mừng rỡ, phong làm khách khanh, trao cho gã quyền lợi và tự do cực lớn.
Âm Hổ Phù rốt cuộc rơi vào tay Tiết Dương như thế nào, có người đồn Kim Quang Thiện dùng mọi thủ đoạn cuối cùng thành công, có người nói tên tiểu lưu manh này tự lấy được.
Bởi vì mất Âm Hổ Phù, mất đi pháp bảo mạnh nhất nên Ngụy Vô Tiện mới bị trục xuất khỏi Vân Mộng Giang thị.
Khi nói tới khúc này, trong tiếng phụ hoạ “Thảo nào”, “Ta đã nói mà”, Hiểu Tinh Trần lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói với a Tinh đang nghe say sưa rằng Ngụy Vô Tiện rời đi là vì lý do khác.
Tóm lại, Âm Hổ Phù rơi vào tay Tiết Dương, thông qua cuộc truy tìm và điều tra của hai người Vong Tiện, Cô Tô Lam thị nhận thấy hiện tượng một số lượng lớn phong cấm bị phá hoại, những việc sau đó chứng minh hiện tượng này đúng là tác phẩm của Tiết Dương. Vụ án Lịch Dương Thường thị cũng là Tiết Dương dùng hơn năm mươi mạng người Thường thị để thử nghiệm uy lực của Âm Hổ Phù.
Cuối cùng mọi người bèn đồng loạt khẳng định sự kiện Loạn Táng Cương, là do Kim Quang Thiện tin tưởng Tiết Dương cầm Âm Hổ Phù, có thể khống chế oán khí trên Loạn Tán Cương, sai người bí mật phá tường chú, định trong ứng ngoại hợp, đợi các nhà khác bao vây ngăn chặn thất bại, cuối cùng để ông ta dẫn Lan Lăng Kim thị một phát phong ấn, lấy công lao này để leo lên vị trí Tiên Đốc.
Ai đó trong này kêu lên: “Quả nhiên là Kim Quang Thiện tự biên tự diễn! Hắn ta nghe thấy tin tức còn giả vờ kinh ngạc, thật là ──”
Có người bổ sung lời y, sang sảng mạnh mẽ nói: “Thật là giả tạo đến cực điểm!”
“Mới đầu cứ năm lần bảy lượt thoái thác, tiểu Giang tông chủ hạ mình cầu viện, còn tổ chức một buổi hội nghị cách xa Loạn Táng Cương, muốn các gia tộc tiền tuyến kia phái người tham dự, ai ngờ chính ngay đêm đó Thanh Giang Mã thị sụp đổ hoàn toàn, Mã gia chủ ngất đi, Kim Quang Thiện còn tỏ vẻ tiếc nuối nữa chứ, suýt nữa ta cũng tin là thật.”
“Đạo đức giả!”
“Cũng may không thành, bị vạch trần rồi.”
Sau một hồi châm biếm, người khởi đầu mới có cơ hội tiếp tục.
Nói không sai, Kim Quang Thiện ngàn vạn lần không ngờ oán khí Loạn Táng Cương lan rộng lại bị khống chế trước, vội vàng xuất kích, cách thức tranh giành công trạng khó coi, điều này ngược lại cũng không phải chuyện lớn, kẻ nịnh hót nhiều, căn bản sẽ không nói cái gì. Không ngờ ngay thời khắc cuối cùng Tiết Dương phản bội, Kim Quang Thiện chết thảm ở Loạn Táng Cương ── Người nơi này nghe thấy không thể không vỗ tay hoan hô.
Nuôi dưỡng thể loại này, Kim Quang Thiện đáng đời!
Nhưng vì vậy thế gia cũng chịu tổn thất khổng lồ, mặc dù Kim Quang Thiện chỉ âm mưu với thân tín trong bí mật, Lan Lăng Kim thị cũng đã xử trảm Tiết Dương để giải thích, nhưng vẫn không đủ xoa dịu cơn phẫn nộ của công chúng, bị ép phải đưa ra sự uỷ lạo, nói dễ nghe một chút là uỷ lạo, đã thừa nhận thì gọi là bồi thường.
Cho nên, Lan Lăng Kim thị nguyên khí đại hao, danh tiếng tổn hại.
Kim Tử Hiên cho đến nay vẫn luôn xử lý việc này, đầu bù tóc rối, việc liên hôn giữa hai nhà Kim Giang cũng trì hoãn, có người cảm thấy Giang Trừng không bằng lòng gả chị gái qua, nhất là Liên Hoa Ổ cũng thiệt hại không ít, trước tiên phải đòi lời giải thích đã.
Nhưng mối nguy lớn nhất đã qua, chuyện bồi thường đối với Lan Lăng Kim thị mà nói thì còn xa mới động tới căn cơ, gia thế có thể dập tắt tin đồn, đợi một thời gian nữa sẽ vượt qua cơn sóng gió này.
Dĩ nhiên, không thể trở về vị trí đứng đầu tứ đại gia tộc, cũng không dành được vị trí Tiên Đốc gì đó.
Cuộc bàn tán về chuyện Tiết Dương bị Lan Lăng Kim thị xử tội đi đến hồi kết, bên kia cầm đũa, tiếng nói nhỏ đi một chút.
Chẳng bao lâu lại có người khơi đề tài, nói đến chuyện bao vây Loạn Táng Cương, một kẻ tự xưng mình có mặt tại hiện trường lúc đó, anh dũng không sờn tử thủ đến cuối cùng, người bên cạnh lập tức ngắt lời.
“Ngươi canh giữ đến thời khắc cuối cùng? Nếu ngươi không chết vậy thì căn bản chẳng có mặt tại hiện trường.”
“Ta, ta … Sao ngươi dám nói như vậy, lúc đó ta thật sự có mặt ở hiện trường!”
“Cứ mặt dày mà khoác lác đi, ta mới là có mặt ở đó nè, không nhìn thấy ngươi. Kim Quang Thiện chết trước bức tường chú ở Loạn Táng Cương, Kim Tử Hiên là được Hàm Quang Quân và Ngụy tiên sinh cứu về, ai ngờ chuyện này còn chưa xong, ngày hôm sau trời chưa sáng Tiết Dương đã dùng Âm Hổ Phù sai khiến tà tuỳ bao vây doanh trại, có từng thấy hàng ngàn hàng vạn oán hồn chưa? Đen nghìn nghịt đến mức chẳng thấy được gì, ngay cả đại trận của Cô Tô Lam thị cũng không ngăn cản nổi ──”
“Vậy sao ngươi còn sống đến giờ? Bảo ta không có ở đó, tình huống ấy ngươi có thể sống nổi đến cuối cùng à? Hừ! Chỉ ngươi biết ta có mấy cân mấy lạng, bộ ta không biết ngươi mấy cân mấy lạng sao?”
“Ngươi im miệng đừng ngắt lời ta ──”
“Ta nghe nói, vẫn là Ngụy Vô Tiện đã cứu mọi người, hắn điều khiển một đám âm hồn không bị Âm Hổ Phù khống chế để thay thế cho trận pháp của Cô Tô Lam thị.”
“Đúng! Lúc nãy chính là ta định nói chuyện này, ta tận mắt nhìn thấy! Sau đó là hắn ra lệnh cho âm hồn tạo thành tường quỷ, chúng ta mới lui ra ngoài được, tứ đại gia tộc đều rút quân, còn ai ở lại đâu? Cho nên ta bảo cái tên này lúc đó căn bản không ở đó, canh giữ đến thời khắc cuối cùng rõ ràng là nói xạo.”
“Ha ha ha, bị lật tẩy rồi.”
“… Là, là ta nói xạo, haizz, chỉ là nghe nhiều, ai ngờ không lừa nổi các ngươi, ta tự phạt mình một chén … Hắc hắc, không nhắc đến ta nữa, nhưng có chuyện ta nói là sự thật, lúc đại trận bị phá vỡ, các ngươi có biết Diêu tông chủ không …”
“Gã cũng ở đó, sau khi trận pháp của Cô Tô Lam thị vừa rút đi là sợ đến tê liệt, kiếm cũng không dùng nổi luôn phải không!”
“Chuyện này các ngươi cũng nghe nói hả! Chậc chậc chậc, bình thường hay làm ra vẻ ta đây, làm gì cũng toàn dựa vào cái miệng. Kết quả ấy hả, tưởng rằng tứ đại gia tộc đều ở đó thì không sao, gặp kết giới bị phá vỡ, người khác còn biết cầm kiếm ngăn cản, gã thì hay rồi, tè ra quần, ướt nhẹp luôn! Bị một thằng nhóc nhìn thấy, la toáng lên ha ha ha ha ──”
“Ha ha! Là thằng nhóc nhà Âu Dương, nhà nó mấy đời đều có kiểu như vậy, cha nó sợ Diêu tông chủ sau này truy cứu, cái miệng Diêu tông chủ lợi hại lắm!”
“Lợi hại đến đâu cũng vô dụng, trở thành trò cười của tu chân giới, gã hiện tại đang trốn không dám ló mặt, nói gì cũng chẳng ai tin, vu khống vụ án Thường thị là do Ngụy Vô Tiện gây ra, bây giờ ai cũng biết kẻ tung tin là Diêu tông chủ.”
“Chẳng phải đã nói còn có Kim Quang Thiện âm thầm sai khiến hay sao? Không thì cũng là gã đoán được ý của cựu Kim tông chủ, họ Diêu giỏi nhìn hướng gió lắm.”
“Lần này gã nhìn sai rồi …”
“Nhìn hướng gió gì chứ, ngay cả Kim Tử Huân gã còn nịnh! Haizz, cùng thể loại chỉ được cái miệng.”
A Tinh nghe mê mẩn, đến đây không nhịn được hỏi: “Diêu tông chủ là ai vậy? Thật sự sợ đến tè ra quần sao?”
Hiểu Tinh Trần đưa ngón tay lên môi nói: “Vị này … ừm, ta có nghe qua, nhưng tin đồn ít nhiều sẽ phóng đại một chút, đừng tin hết.”
A Tinh nói: “Ta biết, trước đây đạo trưởng ngài từng nói, rất nhiều người nói lung tung về chuyện của Ngụy công tử và Hàm Quang Quân, nhưng chuyện về cái người Diêu tông chủ này thì ta cảm thấy chắc chắn là sự thật!”
Hiểu Tinh Trần bất đắc dĩ cười nói: “Được rồi, theo ta biết, đúng là vậy …”
Bên kia tiếng cười càng vui vẻ.
Lúc này rốt cuộc món ăn được dọn lên, Hiểu Tinh Trần mỉm cười nói: “Ăn cơm thôi.”
A Tinh đói bụng reo lên mừng rỡ: “Được ──”
Không còn quan tâm Diêu tông chủ sau đó thảm hại thế nào, trước mặt người khác bị chê cười ra sao nữa.
![]()