“Thật sự trở lại sao? Ngụy Vô Tiện còn sống hả?”
Chỉ qua một đêm, tin tức hai người trở về lan khắp tu chân giới như có cánh, giống như năm đó bao vây Loạn Táng Cương kết thúc.
“Trở lại rồi, người khỏe mạnh trông chẳng hề hấn chút nào hết! Người tham dự tiệc đầy tháng của Kim tiểu công tử đông như thế, mọi người đều thấy mà!”
“Tin đồn Hiểu Tinh Trần đạo trưởng dẫn bọn họ về sư môn hóa ra là thật, lúc đầu ai cũng nói Ngụy Vô Tiện không cứu được, ngay cả đệ nhất danh y Ôn Tình của Kỳ Sơn cũng bó tay, xem ra đúng là được Bão Sơn Tán Nhân đích thân ra tay cứu giúp.”
“Không hổ là tiên nhân đắc đạo, còn một hơi thở cũng kéo người trở về.”
“Chẳng phải nói chọn xuống núi phải thề sau này không được quay về nữa sao? Quả nhiên Bão Sơn Tán Nhân vẫn có tình nghĩa thầy trò với đệ tử, Hiểu Tinh Trần mở miệng là có thể mời được.”
“Tình nghĩa thầy trò á? Bảo không phải nhưng ngược lại cũng phải, hẳn là nhớ, mẫu thân của Ngụy Vô Tiện là Tàng Sắc Tán Nhân cũng xuất thân từ môn hạ Bão Sơn Tán Nhân, tiên nhân ra tay, rốt cuộc coi trọng mặt mũi đệ tử nào thì thật sự khó nói.”
“Đúng ha, còn có chuyện này nữa, ta cũng suýt quên Ngụy Vô Tiện không chỉ là đệ tử đầu tiên của cựu Giang tông chủ Vân Mộng.” Kể ra mọi người đều chỉ nhớ hắn là con của gia nhân, may mắn được Vân Mộng Giang thị nhận nuôi, còn có một người mẹ là đệ tử của Bão Sơn Tán Nhân luôn bị bị cố ý hay vô tình lãng quên.
Hai người trở lại, sự chú ý không chỉ dồn vào một người, lại có tiếng nhắc nhở: “Nói mới nhớ … Hàm Quang Quân mất tăm mất tích theo lâu như vậy, hôm qua cùng nhau xuất hiện, cũng không biết Cô Tô Lam thị phản ứng thế nào.”
“Phản ứng gì?” Lời này có người tiếp, to giọng gào lên, thu hút những người xung quanh đua nhau chú ý rồi mới dùng giọng điệu khoa trương nói: “Lam tông chủ, huynh trưởng của Hàm Quang Quân – Trạch Vu Quân, đích thân dẫn hai vị tham dự tiệc đầy tháng, tiệc tan còn đợi một lúc, để Hàm Quang Quân đi theo Ngụy Vô Tiện vào thăm Kim tiểu công tử, gặp sư tỷ Ngụy Vô Tiện là Giang Yếm Ly! Ngụy Vô Tiện mặc cái gì vào buổi tiệc? ── Đồng phục của Cô Tô Lam thị đó!”
“Wow ……”
“Trời đất, ta không nghe nhầm chứ?”
“Chuyện này là thật hả?”
“Còn có thể giả sao! Ta lấy loại chuyện này lừa các ngươi để làm gì?”
Miệng mấy người này phát ra tiếng hít hà, xung quanh loại kinh ngạc gì cũng có.
“Cô Tô Lam thị làm vậy là có ý gì?”
Hỏi xong, mạnh ai nấy lắc đầu nói không biết, nửa ngày mới có người nhỏ giọng suy đoán: “Là thừa nhận, khụ, quan hệ hai người họ sao …”
“Còn khả năng nào khác à?”
Cho dù bên ngoài bị tin tức khuấy động xôn xao không ngừng, sôi nổi bàn tán, nói về hai người mất tích nhiều năm đột nhiên trở lại, nói về Cô Tô Lam thị có phản ứng hoàn toàn khác với dự đoán, gia tộc cổ hủ nghiêm khắc nhất thế mà không mạnh mẽ phản đối, chẳng lẽ thật sự ngầm chấp nhận?
Còn Giang tông chủ Vân Mộng Giang thị – người tất nhiên cũng dự tiệc đầy tháng, ngoài miệng không nói một lời, kết thúc tiệc cũng không có hành động gì, cả hai bên đều yên ắng …
Yên bình như vậy, không lẽ do bọn họ làm quá lên chăng? Nhưng đây thật sự là chuyện lớn nha, với lại, ở môn hạ Bão Sơn Tán Nhân hơn ba năm, không luyện được tiên pháp có uy lực kinh người nào đó à? Hoặc là mang về pháp bảo bí tịch gì đó chứ? Chẳng để lộ chút tiếng gió nào.
Tiếng ồn không lọt vào được Vân Thâm Bất Tri Xứ, không quấy nhiễu đến trung tâm của mọi ánh mắt đám đông.
Tĩnh Thất giữa trưa rất yên ắng, lặng lẽ giống như suốt năm năm qua, gần như không có chủ nhân trở về.
Tấm rèm giấy rũ xuống hé ra một khe hở, ánh nắng xuyên vào, chiếu sáng cuộn sách đang mở ra trên bàn, mô tả người ngồi ngay ngắn phía trước. Tà áo và mặt ngạch trắng hơn tuyết, cực tuấn tú cực thanh nhã, như khắc như mài, đang hơi rũ mắt xuống, màu sắc con ngươi cực kỳ nhạt, như thể lưu ly.
Thỉnh thoảng bàn tay thon dài trắng trẻo cầm bút chấm mực, viết vài chữ ngắn gọn rõ ràng, ghi chú xong, đợi mực khô, cuộn lại chỉnh tề, nhẹ nhàng đặt sang một bên, lại mở một cuộn sách mới ra.
Lặp đi lặp lại, đều không một tiếng động.
Chỉ có tấm rèm giấy bị gió thổi lay động, phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ.
“……”
……
Cuối giờ Tỵ rốt cuộc có động tĩnh khác.
Người cầm sách chẳng rõ từ khi nào đổi thành tạp thư khép sách lại, đứng dậy khỏi chiếc bàn gỗ, chỉnh lại áo bào không chút xộc xệch, bước chân nhẹ nhàng đi vào phòng trong. Lắng nghe trong phòng ngủ ánh sáng lờ mờ có tiếng thở đều đặn, trên giường gỗ nhô lên một cục trong chăn.
Lam Vong Cơ ngồi xuống mép giường, hơi cúi người, gọi: “Ngụy Anh.”
“Ngụy Anh.”
Vốn đang là lúc nửa tỉnh nửa mê, bị đẩy nhẹ, Ngụy Vô Tiện nhắm mắt rên hừ hừ hai tiếng, để đôi tay dịu dàng ôm ngồi dậy, lôi ra khỏi tấm chăn mềm mại, kéo vào lòng.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt vẫn còn hơi mơ màng.
Trung y trắng tinh bao bọc cơ thể ấm áp, dán lên người kia qua tầng tầng lớp lớp áo khoác, nhiệt độ cơ thể không truyền qua, Ngụy Vô Tiện cong ngón tay lại, mò mẫm như thể tìm kiếm, được lòng bàn tay ấm nóng nắm lấy, mười ngón đan xen, cằm hắn kê vừa khít vào hõm cổ, ngửi được mùi đàn hương thơm nồng được nhiệt độ cơ thể ủ ấm, khẽ bật cười.
Tách ra một chút, mặt vẫn kề sát sạt, híp mắt ngửa cổ, không biết từ góc độ của người kia sẽ nhìn ra cảnh tượng thế nào, đôi môi mềm mại gần như chạm vào nhau, Ngụy Vô Tiện hé môi thì thầm: “Lam Trạm …”
Lam Vong Cơ trầm thấp “Ừm” một tiếng, cúi xuống hôn hắn.
Làn da ửng hồng do tắm nước nóng vào buổi sáng đã sớm tan biến, Lam Vong Cơ chưa chỉnh lại được giờ giấc sinh hoạt của Ngụy Vô Tiện, giờ Mẹo tiếp tục tắm cho cái người ngủ cả một đêm trung y rối tung hoặc trực tiếp trần truồng rúc vào trong lòng, Ngụy Vô Tiện ngâm trong nước vẫn có thể tiếp tục ngủ.
Lam Vong Cơ mỗi ngày đều cố đánh thức, kiên trì không bỏ cuộc, mặt không đổi sắc để kẻ làm thế nào cũng không chịu mở mắt kia vừa van xin vừa hôn lên lòng bàn tay, mu bàn tay, lên mặt y năm sáu chục lần.
Tính thời gian ngâm nước đủ, vớt người ra, lau khô, bọc trong trung y và đặt lại lên giường.
Năm năm trước, Lam Vong Cơ xử lý sự vụ trong tộc vào giờ Hợi trước khi đi ngủ, bây giờ dời sang buổi sáng, vừa đợi người thật sự tỉnh giấc hẳn, mùa hạ giờ Tỵ Ngụy Vô Tiện có thể dậy được, vào mùa đông thì y phải tới ôm người dậy.
Đỡ cơ thể mềm như không xương, mặc từng món từng món y phục vào, buộc đai lưng. Bị lôi ra khỏi ổ chăn ấm áp, người kia dùng hết cả tay lẫn chân quấn lấy, để bản thân cố định chặt trong lòng, Lam Vong Cơ một tay đỡ sau eo Ngụy Vô Tiện, cứ thế bế hắn đến trước bàn gỗ ăn sáng.
Ngụy Vô Tiện hơi buông tay định lấy quả táo trong hộp đựng thức ăn, cảm thấy eo mình bị siết chặt hơn, quay sang ôm mặt Lam Vong Cơ hôn mấy cái.
Lam Vong Cơ để mặc hắn hôn, lấy táo cho Ngụy Vô Tiện, Nguỵ Vô Tiện thư thả thoải mái điều chỉnh tư thế, cắn táo rồm rộp, nhìn Lam Vong Cơ cầm cuộn sách lên lại, đưa tay gãi gãi cằm y, cười hì hì.
Lam Vong Cơ lấy mấy móng vuốt nghịch ngợm kia ra, cúi đầu hôn được vị ngọt của táo.
Hai người ra khỏi Tĩnh Thất trùng hợp gặp Lam Hi Thần, Lam Hi Thần nhìn trời, cười nói rằng vẫn nên dậy sớm hơn một chút.
“Nếu không thúc phụ …” Nói nửa chừng tự mình dừng lại, hắn lắc đầu cười nói: “Được rồi, thúc phụ cũng chỉ nói vậy.” Thậm chí chỉ cần Ngụy Vô Tiện không chen ra trước mặt vi phạm gia quy thì ông cũng chẳng nói nhiều.
Có lẽ vì Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện ngao du bên ngoài, gửi thư gọi không về, ở Hội Thanh Đàm làm trái ý, môn sinh đắc ý vốn hoàn mỹ không tì vết không chịu cho ông quản nữa, Lam Khải Nhân tức giận hơn một năm, có thể cũng đã tức giận Ngụy Vô Tiện xong rồi.
Bị “trục xuất” khỏi gia môn, Lam Vong Cơ càng lâu không quay về, chỉ thư từ với huynh trưởng, tiếp tục chia sẻ sự vụ trong tộc. Lam Khải Nhân quở trách thẳng mặt, nói nặng đến mức không còn cơ hội cứu vãn, nhưng sau khi Lam Vong Cơ đi lại không công bố sự thật với người trong tộc.
Nghe chuyện Loạn Táng Cương, giao phó nhiệm vụ ở lại canh giữ Vân Thâm Bất Tri Xứ, đến bên ngoài Loạn Táng Cương, im lặng nhìn chăm chú bầu trời đen kịt, đợi oán khí tan hết, không thấy được người đi ra, liền vào tìm.
Lúc đến làm như đã nguôi giận, không còn nghe không nổi tên của Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ nữa, tìm được người, lời đầu tiên nói ra là kêu y sư tới chữa trị, sai Lam Vong Cơ đưa người về Cô Tô trước.
Biết được sự thật mất kim đan lặng im không nói gì.
Lam Vong Cơ lại phải đi, tìm một con đường sống cho Ngụy Vô Tiện, chuyến đi này có thể một đi không trở lại, Lam Khải Nhân không ngăn cản, chỉ đợi ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, đợi đến khi Hiểu Tinh Trần ghé thăm lần nữa, sau đó tiếp tục đợi.
Ba năm sau hai người trở về, trong Vân Thâm Bất Tri Xứ ai cũng kinh ngạc, có môn sinh phá lệnh cấm vội vàng thông báo ngay lập tức, nói Hàm Quang Quân dẫn Ngụy Vô Tiện về, vừa chạy nhanh vừa ồn ào, bị Lam Khải Nhân mắng một trận mới bình tĩnh trở lại.
Trong Nhã Thất gặp hai người, nhàn nhạt nói: “Vong Cơ.”
Nghe gọi một tiếng này, người kia cũng đồng loạt nhìn sang, Lam Khải Nhân nhìn hai người đứng sóng vai nhau, lại nói: “Ngụy Anh.”
“Đã về rồi, còn không đi thu dọn, thay quần áo trước.”
Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ nhìn nhau một cái.
Lúc đó hắn và Lam Vong Cơ đều mặc đồ màu trắng, nơi ẩn cư của Bão Sơn Tán Nhân sinh hoạt giản dị, ăn có con rối gỗ lo trồng trọt, mặc có máy dệt tiên pháp điều khiển tự động dệt vải. Nhưng ngoài ra không có món ăn cầu kỳ, muốn ăn gì thì tự làm, vải chỉ đơn giản nhuộm đen trắng, không có nhiều lựa chọn.
Khi con rối gỗ đợi hắn chọn màu ướm lên người để may áo, Ngụy Vô Tiện cầm mảnh vải trắng lên, dưới ánh mắt của Lam Vong Cơ cười nói: “Chọn màu trắng đi.”
“Chẳng phải nói rằng muốn đưa ta về nhà của ngươi sao? Theo ngươi về rồi cũng nên đổi sang mặc áo trắng, vừa hay tập làm quen sớm một chút.”
Thật ra không biết trưởng bối Cô Tô Lam thị có cho mặc hay không.
Ngày đầu tiên tỉnh lại ở nơi ẩn cư của Bão Sơn Tán Nhân, Lam Vong Cơ nói Lam Khải Nhân gặp hắn sẽ không tức giận, Ngụy Vô Tiện nhớ lại thời thiếu niên thường chọc vị Lam lão tiền bối này đến mức bay râu trợn mắt, không phản bác Lam Vong Cơ, trong lòng cũng không ôm bao nhiêu kỳ vọng.
Rời khỏi nơi ẩn cư của Bão Sơn Tán Nhân, nhìn đỉnh núi bị sương trắng bao phủ, Ngụy Vô Tiện biết mình sẽ không trở lại nữa, giốngnhư mẫu thân hắn Tàng Sắc Tán Nhân năm đó từ biệt, một đi không trở lại.
Lúc đó, Lam Vong Cơ hỏi hắn muốn đi đâu.
Dường như nếu Ngụy Vô Tiện muốn tiếp tục ngao du bốn phương thì cũng sẽ cùng đi với hắn, mặc dù rời Vân Thâm Bất Tri Xứ đã năm năm.
Ngụy Vô Tiện cười cười, nói: “Chúng ta về nhà của ngươi đi, chẳng phải ngươi nói sẽ đưa ta về Cô Tô sao?”
“Câu nói ‘Thúc phụ không tức giận‘ cũng là ngươi nói, chẳng lẽ Lam Nhị công tử muốn rút lời sao?”
Lam Vong Cơ đưa hắn về Vân Thâm Bất Tri Xứ, ngọc lệnh chưa bao giờ mất đi hiệu lực để hai người đi vào tiên cảnh trăm năm mà không cần ai nghênh đón.
Ngụy Vô Tiện nghĩ, Lam Vong Cơ có lẽ cũng có vài phần ngạc nhiên giống như hắn, khi để hai người trở lại không hề thông báo trước, Lam Khải Nhân lại trông có vẻ bình tĩnh như thế, cuối cùng chỉ nói: “Về là tốt.”
![]()