Bọn họ đã bắt đầu nói chuyện nghiêm túc, a Nguyên tiếp tục khóc nháo thế này thì thật sự không ổn. Quý Tiêu thì thầm vài câu với Lâm Tiên, được sự đồng ý của nàng, bế a Nguyên còn đang nức nở ra khỏi căn lều từ bên hông.
So với hai tháng trước, a Nguyên lại trắng trẻo bụ bẫm lớn thêm một khúc, Quý Tiêu bế nó, đã không còn ít tốn sức như trước.
Nhi Trà và Đinh Hương từ bên cạnh bước tới đón, quan tâm hỏi: “Gia, để chúng nô tỳ bế tiểu thiếu gia nhé?”
Trước mặt người ngoài, các nàng ấy gọi Quý Tiêu là phu nhân, nhưng lúc riêng tư thì không gọi như vậy.
Đầu a Nguyên ngả lên lòng bàn tay Quý Tiêu, mềm nhũn dán sát vào. Quý Tiêu nâng nó lên một chút, mỉm cười lắc đầu: “Không cần.”
Hai cánh tay ngắn ngủn ú nần của a Nguyên ôm chặt cổ Quý Tiêu, mắt nhìn ra xa, bị khung cảnh đồng ruộng thoáng đãng bên ngoài lều thu hút, lại nấc hai tiếng, lát sau quên luôn cả khóc.
“Cha, đi!” Nó nhổm người lên, quay đầu kêu gọi sự chú ý của Quý Tiêu, muốn cậu dẫn mình đến bụi cỏ phía sau cái cây xem thử.
Thân mình a Nguyên bắt đầu uốn éo, khóe mắt vẫn treo giọt lệ chưa lau, nhưng trên mặt đã hào hứng vui vẻ nhào về phía trước, lực kéo đó vừa hướng tới, suýt nữa đã khiến Quý Tiêu lảo đảo ngã theo.
“A Tiêu!” Một giọng nam lo lắng vang lên ngay sau đó.
Quý Tiêu cố gắng đứng vững, quay đầu lại nhìn, không ngờ người lên tiếng lại là Trần Giang Xuyên đã lâu không gặp.
Cậu sửng sốt, có chút gượng gạo nở nụ cười, lên tiếng chào hỏi một cách bình đạm: “A Xuyên ca.”
Quý Tiêu thấy Trần Giang Xuyên ăn mặc chỉnh tề, tinh thần cũng phần nào tốt hơn tháng trước. Chỉ là tại sao y xuất hiện ở một dịp thế này?
Trần Giang Xuyên thấy tình thế vừa rồi không ổn, nhất thời gọi một tiếng, cuối cùng có chút hối hận.
Nhi Trà và Đinh Hương lặng lẽ không một tiếng động ra đứng trước người Quý Tiêu, che cậu lại.
Lần trước gặp Quý Tiêu, cậu vẫn quần áo một màu giản dị, trên người không nhìn ra chút điểm xa hoa nào. Hôm nay gặp, cậu vẫn là dáng vẻ ôn hòa ấy, chẳng qua trang phục và cử chỉ đều đã hơi khác biệt rõ rệt.
Trần Giang Xuyên cổ họng khô khốc, nghe được tiếng “A Xuyên ca” kia, không biết đáp lại thế nào cho phải.
Giờ đây địa vị hai người đã thay đổi lớn, sớm đã không còn đơn giản như vài tháng trước.
“Bá, bá,” A Nguyên ngược lại vẫn nhận ra Trần Giang Xuyên, mở to mắt dùng ngón tay trắng nõn chỉ vào y, quay sang Quý Tiêu kêu lên như khoe công.
“A Xuyên ca, ở đây làm gì?” Quý Tiêu phá vỡ cục diện, lên tiếng hỏi trước.
Giọng cậu trong trẻo, lấp đầy nỗi nhớ nhung bao ngày qua của Trần Giang Xuyên, khiến y nhất thời có chút cảm khái.
Đang nói chuyện, từ căn lều thấp bên cạnh bước ra một tiểu nha hoàn có gương mặt non nớt, ả thấy Trần Giang Xuyên trước, sỗ sàng thất lễ không thèm quan tâm ai khác, hỏi: “Tại sao ngươi còn đứng đây, chuyện tiểu thư kêu ngươi đi dò hỏi thế nào?”
Quý Tiêu nghe tiếng nhìn qua, thấy là một tiểu nha hoàn đi ra từ lều phụ, trên mặt mang theo một chút mất kiên nhẫn, thái độ đối với Trần Giang Xuyên khá hống hách.
Trần Giang Xuyên lộ vẻ lúng túng, bình thường Lục Thủy quát tháo sai bảo y, y đều nhịn, nhưng lúc này bị đối xử như vậy ở trước mặt Quý Tiêu, khiến đáy lòng y cảm thấy khó chịu. Y nghẹn một cơn giận, không thèm để ý Lục Thủy, chỉ nói với Quý Tiêu: “Tìm việc làm, kiếm miếng cơm.”
Quý Tiêu gật gật đầu, cảm thấy không có gì để nói, xung quanh bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm, cảnh này thật sự có chút không ổn. Cậu đang định lên tiếng cáo từ, lại nghe phía sau vang lên một giọng nói ghen tuông ngất trời: “A Tiêu, ngươi đứng đây làm gì?”
Cậu quay đầu nhìn lại, liền thấy Thẩm Hoài từ trên ngựa nhảy xuống, đang trầm mặt sải bước lớn đi về phía mình.
A Nguyên nhìn thấy Thẩm Hoài, đã lập tức nhe răng cười toe toét, vui vẻ gọi hai tiếng: “Phụ, phụ thân!”
Nay đã khác xưa, Trần Giang Xuyên hiểu rõ người trước mặt đã không còn là người mà mình gọi một tiếng quan gia là có thể đối phó cho xong. Y vội vội vàng vàng cúi đầu thật thấp, cố nén nỗi cay đắng dâng lên trong lòng, hành lễ nói: “Bái kiến Vương gia.”
Lục Thủy đứng bên cạnh y, cũng cùng nhau khom người hành lễ. Vừa nghĩ rằng mình may mắn, vừa dùng dư quang nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thẩm Hoài.
Ánh mắt lạnh buốt của Thẩm Hoài quét qua, khiến ả không khỏi rùng mình.
Quý Tiêu còn chưa kịp nói gì, a Nguyên trong lòng đã bị Thẩm Hoài trực tiếp bế ra, tiện tay nhét cho Nhi Trà ở bên cạnh. Còn chính cậu thì bị Thẩm Hoài mặt lạnh kéo thẳng vào lều của Bình Vương cách đó không xa.
“Vì sao a Tiêu còn đối xử với y khách khí như vậy?” Thẩm Hoài ôm Quý Tiêu, đặt cậu ngồi lên chiếc bàn trong lều, chính mình chen vào giữa hai chân Quý Tiêu, ép hai người càng sát gần nhau hơn.
Động tác này không chút kiêng dè giống như lúc hai người hoan ái, khiến Quý Tiêu xấu hổ đến hoảng loạn. Nếu không kẹp chặt eo Thẩm Hoài, chân cậu sẽ phải dạng ra rộng hơn, cảnh tượng ấy trông không đẹp. Nhưng nếu bây giờ kẹp chặt eo hắn, tình cảnh chẳng khác nào đang cầu hoan.
Quý Tiêu tiến thoái lưỡng nan, gương mặt đỏ bừng.
Trong lòng Thẩm Hoài lại là vừa hoảng loạn vừa ghen tuông, trước đây hắn luôn cho rằng mình cảm thấy bất an là do sự xa cách trong mối quan hệ với Quý Tiêu. Nhưng giờ đây hắn đã ăn trọn cả người vào bụng, nhai đi nhai lại hương vị ngọt ngào của cậu, nhưng chỉ đụng phải một Trần Giang Xuyên thôi, hắn lại trở nên tâm phiền ý loạn.
Thẩm Hoài cúi đầu hôn dồn dập lên má Quý Tiêu, sau đó hơi khép mắt tìm kiếm đôi môi cậu.
Quý Tiêu bị Thẩm Hoài quấy nhiễu đến không còn cách nào, chỉ đành chủ động hé môi đón lấy, ngậm đầu lưỡi hắn, nhẹ nhàng mút mát như dỗ dành an ủi.
Vị ngọt của Quý Tiêu từ đầu lưỡi truyền đến, Thẩm Hoài không kềm được siết chặt eo cậu, hung hăng ấn cậu vào trong lòng mình, đảo khách thành chủ lớn mật tấn công.
Một hồi hỗn chiến, khi môi lưỡi tách ra còn kéo theo một vệt chất lỏng màu bạc. Thẩm Hoài cười khẽ đưa tay lau vệt nước miếng ấy đi, lại hôn lên đôi mắt khép hờ của Quý Tiêu, giọng điệu dịu đi so với lúc nãy không ít: “Ta không thích a Tiêu nói chuyện với y.”
Quý Tiêu vuốt ve gò má Thẩm Hoài, lại hôn hắn, vẻ mặt ôn hòa, cậu giải thích: “Trước đây a Xuyên ca giúp đỡ ta và a Nguyên rất nhiều, bây giờ, ta gặp lại y, cũng không thể xem như không nhìn thấy mà chẳng nói câu nào, sau này cơ hội gặp mặt không nhiều, nếu ngươi không thích, ta sẽ không chủ động nói chuyện với y nữa.”
Thẩm Hoài vùi đầu vào trước ngực Quý Tiêu, kéo vạt áo cậu ra, dụi dụi vào bên trong, hít một hơi hương thơm ngập tràn, giọng nói vẫn chua loét như cũ: “Ngươi luôn gọi y là ‘A Xuyên ca’, tại sao ngươi chưa từng gọi ta là ca ca?”
Quý Tiêu vừa ngạc nhiên vừa nghiêm túc, cậu ngập ngừng giải thích: “Nhưng, nhưng ngươi nhỏ tuổi hơn ta mà.”
Thẩm Hoài tức tốc ngẩng đầu lên, mặt đầy vẻ không vui, lại nghe Quý Tiêu vẫn còn ngây ngốc cho rằng Thẩm Hoài không biết, tiếp tục giải thích: “Ta năm nay hai mươi hai, Tấn Hòa mới hai mươi thôi.”
Thẩm Hoài nhìn chằm chằm Quý Tiêu, cậu bị nhìn đến có chút ngượng ngùng. Cậu đối với với chuyện mình lớn hơn Thẩm Hoài hai tuổi này thực ra có chút để bụng, lúc này rũ mắt xuống, đợi Thẩm Hoài nói.
Nếu Tấn Hoà không thích mình lớn tuổi hơn thì sao, Quý Tiêu nắm chặt vạt áo mình, siết hai cái đã vò thành một cục.
Đang thấp thỏm, Thẩm Hoài chợt lên tiếng.
“Hơn có hai tuổi thì nhằm nhò gì?” Hắn vừa mở miệng chính là thói ngang tàng bá đạo của mình, “Ta vào nam ra bắc mấy năm nay, chuyện trải qua nhiều hơn ngươi, thứ nhìn thấy cũng nhiều hơn ngươi, ngươi gọi ta một tiếng ca ca cũng không chịu ư?”
Không đợi Quý Tiêu nói gì, Thẩm Hoài lại có chút ấm ức nói tiếp: “Bây giờ ngươi không gọi, buổi tối ta cũng có cách khiến ngươi gọi, đến lúc đó tướng công tốt, ca ca ruột, từng tiếng từng tiếng ngươi đều phải gọi cho ta nghe.” Hắn vừa nói vừa có chút đắc ý, ôm chặt Quý Tiêu dụi dụi cọ cọ, thương lượng với Quý Tiêu một cách lưu manh: “Thế nào, bây giờ a Tiêu gọi ta nghe, đến tối ta sẽ bớt cho ngươi kêu một kiểu.”
Quý Tiêu không ngờ Thẩm Hoài có thể dùng thủ đoạn này, ban đầu cậu thực sự cũng không phải không chịu gọi, bị nói thế này, càng gấp gáp: “Ta, ta gọi.”
Quý Tiêu túm lấy vạt áo Thẩm Hoài, đôi mắt sốt ruột ngấn lệ, cánh môi vừa bị Thẩm Hoài hôn đến đỏ mọng, gò má càng là ửng hồng, cảnh đẹp không tả xiết.
“Gọi, thế nào, gọi thế nào đây?” Cậu xấu hổ hỏi Thẩm Hoài.
Trong lòng Thẩm Hoài căng tràn, có chút đắc ý, ho khan một tiếng, nói: “Cứ gọi, Hoài ca ca đi.”
Quý Tiêu xấu hổ đến gần như bốc cháy, nhưng lại sợ buổi tối Thẩm Hoài thật sự làm như những gì hắn nói hiện giờ, náo loạn không ngừng, chần chừ hồi lâu, trước khi Thẩm Hoài mất hết kiên nhẫn, gọi một tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Hoài, Hoài ca ca”
Giọng cậu lí nhí không rõ, nghe chẳng khác gì “Hư hỏng ca ca”. Thẩm Hoài ngẩn ra, rồi cảm thấy tiếng gọi “Hư hỏng ca ca” này có một phen thú vị, những hình ảnh kiều diễm dâng lên trong đầu, đè Quý Tiêu xuống bàn tiếp tục làm loạn thêm hồi lâu.
***
A Nguyên được Nhi Trà bế, không biết phụ thân mình mang cha mình vào trong lều làm gì, nghểnh cổ muốn nhìn, nhưng Nhi Trà không cho.
“Tiểu thiếu gia,” nàng chỉ con chó đen nhỏ không biết chạy theo ra từ lúc nào, “Tiểu Hắc đang đợi ngài chơi cùng kìa, ngài chơi cùng nó không?”
Đôi mắt đen láy của a Nguyên vừa nhìn xuống, đối diện ngay với ánh mắt mong chờ của con chó đen nhỏ.
Trong lòng nó cực kỳ hài lòng với bạn chơi nhỏ này, lập tức vui vẻ gật gật đầu, lại đập đập tay Nhi Trà, ra hiệu cho nàng thả mình xuống đất: “Xuống, xuống!”
Nhi Trà thở phào một hơi, bước chân theo sát phía sau a Nguyên.
“Cũng không biết ngày thường Bát Giác làm thế nào chăm sóc tiểu thiếu gia,” Đinh Hương ở một bên nhỏ tiếng than vãn, “Lúc em trai ta cỡ tuổi này, chẳng nghịch ngợm xíu nào hết.”
Nhi Trà liếc Đinh Hương một cái, không mấy nhiệt tình: “Nhà của ngươi là nhà gì, tiểu thiếu gia là xuất thân gì?”
![]()