Lục Uyển Ân bước nhỏ đi vào lều, đập vào mắt trước tiên là a Nguyên, kế đó là Quý Tiêu đang thổi canh bên cạnh, cuối cùng mới đến hoàng đế ngồi bên trên.
A Nguyên vốn đang chơi hăng, trên vầng trán trắng nõn lấm tấm mồ hôi. Cái đầu nhỏ của nó vừa ngửa ra sau, đúng lúc nhìn thấy Lục Uyển Ân đi vào.
A Nguyên lập tức ngồi thẳng thớm trở lại, có chút tò mò nhìn nàng.
“Tiểu nữ Lục Uyển Ân, bái kiến bệ hạ.” Lục Uyển Ân khuỵu gối hành lễ, giọng nói mềm nhẹ như chim oanh thỏ thẻ, từng tiếng từng tiếng gõ vào lòng người.
Tay Quý Tiêu cầm thìa hơi khựng lại, cũng ngẩng lên nhìn về phía Lục Uyển Ân. Nhưng nhìn lâu thì thất lễ, cậu chỉ liếc một cái, liền thu tầm mắt về, quay sang vẫy vẫy tay với a Nguyên, tỏ ý kêu nó lại gần.
A Nguyên được gọi, lập tức giống như chú chó đen nhỏ biết vẫy đuôi mà nó mới nuôi, xiêu vẹo chạy tới bên cạnh Quý Tiêu, hai bàn tay nhỏ múp míp đặt lên đầu gối Quý Tiêu, sau đó nghiêng nghiêng đầu, ngọt ngào nói: “Cha, cha tốt.”
Hơi nóng mờ mịt từ món canh dê đã bớt đi so với lúc nãy, độ nóng vừa đủ để a Nguyên ăn vào miệng.
Giọng a Nguyên không nhỏ, vừa vặn nối tiếp câu nói của Lục Uyển Ân, khiến hoàng đế cũng nhìn sang. Quý Tiêu sợ a Nguyên lại lên tiếng, vội múc một thìa canh đưa vào miệng nó.
A Nguyên kêu a một tiếng, hai bên má bắt đầu phồng lên.
Hoàng đế nhịn cười thu tầm mắt lại, rồi quay sang Lục Uyển Ân, nhàn nhạt nói: “Bình thân đi, hôm nay ngươi đến đây, là vì việc gì?”
Lục Uyển Ân cũng thẳng thắn không nói mấy lời hoa mỹ vòng vo, dư quang nàng vẫn nhìn thấy Quý Tiêu đang rũ mắt đút canh, đầu ngón tay giấu dưới tay áo khẽ bấu vào lòng bàn tay, nàng mở miệng nói: “Tiểu nữ đến đây xin bệ hạ làm chủ cho hôn sự của tiểu nữ.”
“Hôn sự?” Động tác của hoàng đế dừng lại, trên mặt lộ ra một chút hứng thú, “Hôn sự ngươi nên về xin ý kiến cha ngươi, chứ sao lại ở đây vào lúc này?”
“Bệ hạ, hôn sự của tiểu nữ đã định ra từ lâu, chẳng qua giữa chừng xảy ra chút sai sót,” Lục Uyển Ân cúi thấp đầu, giọng không to không nhỏ, “Lúc ở kinh thành, ngài hạ lệnh cho đoàn người chúng ta đến thành Bình Dương hầu hạ Bình Vương điện hạ, bây giờ tiểu nữ đã đến nơi này, lại quay trở về, thì làm sao quay về được?”
“A Hoài nói với ta, các ngươi vừa tới nơi này, ngay sau đó đã giải tán các ngươi, rất nhiều người hiện giờ đã về kinh thành rồi, tại sao ngươi không chịu về? Còn những chuyện khác, nếu ngươi sợ có người dị nghị, cứ nói xem có người nào vừa ý không, nếu phù hợp, trẫm sẽ tứ hôn cho ngươi.”
Nghe đến đây, Quý Tiêu phần nào đã hiểu thân phận của Lục Uyển Ân, nàng thế mà lại là một trong các mỹ nhân được đưa đến lúc đó. Động tác đút canh của cậu vừa khựng lại, liền bị a Nguyên nắm lấy cổ tay, há thật to cái miệng nhỏ, nhất quyết đòi ăn nữa.
Lục Uyển Ân lại tiếp tục nói: “Hồi bẩm bệ hạ, tiểu nữ quả thật có người vừa ý, người mà tiểu nữ muốn gả chính là Bình Vương điện hạ, khi ấy phụ thân cho tiểu nữ đến đây, cũng là hy vọng có thể kết thành lương duyên với Bình Vương điện hạ ……”
Nàng nói với vẻ mặt thương cảm, nước mắt như sắp rơi xuống.
Hoàng đế nhất thời im lặng, Quý Tiêu cũng theo đó nhíu mày.
Chỉ có một mình a Nguyên, cái bụng nhỏ của nó ăn no căng, đột nhiên ợ lên một tiếng, phá tan bầu không khí yên tĩnh trong lều.
“Ai da, ai da” Nó ngọng nghịu thốt lên kinh ngạc, lần đầu tiên ợ đến mức mình cũng bị doạ như vậy, lại cảm thấy quá xấu hổ, vội vàng phốc một cái lao vào lòng Quý Tiêu, vùi đầu không chịu lộ mặt ra.
Quý Tiêu cẩn thận đưa chiếc bát trên tay cho Nhi Trà ở bên cạnh, xốc nách a Nguyên, bế nó vào lòng.
Đinh Hương nhanh chóng tiến lên một bước, đưa khăn tay sạch.
Khoé miệng của a Nguyên dính một chút nước canh, Quý Tiêu từng chút từng chút lau sạch cho nó, tuy trên mặt không biểu lộ cái gì, nhưng tai lắng nghe thật kỹ xem hoàng đế trả lời thế nào.
“Chuyện này nói tới mới nhớ, đúng là có thật,” Hoàng đế chậm rãi ung dung nói một câu, suýt nữa khiến trái tim Quý Tiêu văng khỏi cổ họng. “Nhưng,” Hoàng đế lại ngừng một chút, nói, “Hiện giờ đã không còn như trước, a Hoài đã có chính thê, nếu còn muốn nạp thiếp, chung quy cũng không phải một mình hắn quyết định, những việc thế này, đều do chính thê quản, ngươi nói có đúng không?”
Lục Uyển Ân hoàn toàn không ngờ lại có biến cố này, nhưng lời của hoàng đế là lễ chế cả ngàn năm, không bắt bẻ được chỗ nào, trong lòng ngàn vạn lần không bằng lòng, nàng vẫn theo đó gật đầu: “Vâng, bệ hạ.”
“Cũng vừa khéo,” Hoàng đế lại nhìn sang Quý Tiêu đang ngồi bên cạnh, “Bình Vương phi đang ở đây, chi bằng bây giờ ngươi hỏi thử cậu ấy, xem cậu ấy có chịu để ngươi qua cửa hay không?”
Lục Uyển Ân theo ánh mắt của hoàng đế nhìn sang, nhìn thấy Quý Tiêu ôm đứa bé, lúc ngẩng đầu lên vẫn còn vẻ mặt hơi kinh ngạc, chỉ cảm thấy mình bị coi thường và sỉ nhục.
Nàng xưa nay thuận buồm xuôi gió, ung dung cao quý, bây giờ lại phải vì một mối hôn sự mà hạ mình cầu xin một nam tử.
Những giọt lệ kềm nén trong vành mắt Lục Uyển Ân chợt rơi lã chã, mỹ nhân rơi lệ, một chữ ‘đáng thương’ làm sao có thể nói hết.
“Vương phi …” Nàng vừa mở miệng, trên mặt lại lăn xuống một giọt lệ, khiến cho Quý Tiêu trong lòng rối bời.
A Nguyên thoải mái nép trong lòng Quý Tiêu, cũng không hiểu lắm tại sao Lục Uyển Ân lại khóc.
Một lát sau, Quý Tiêu lên tiếng.
“Ta không bằng lòng,” Sự quả quyết của cậu khiến ngay cả hoàng đế cũng cảm thấy có chút ngạc nhiên. Tính tình Quý Tiêu nhu thuận, lại dễ mềm lòng, Lục Uyển Ân lại vẫn luôn rành rẽ mấy thủ đoạn tranh đấu trong trạch môn phủ đệ, sợ rằng mười Quý Tiêu xuất hiện cũng không đấu lại nàng.
Lục Uyển Ân trông đáng thương, nhưng cho dù nàng đáng thương thế nào, nếu phải cùng cậu chia sẻ Tấn Hòa, thì Quý Tiêu sẽ không đồng ý.
“Lục tiểu thư phẩm mạo xuất chúng, ngày sau nhất định sẽ có lương duyên.”
Quý Tiêu nghẹn lời, cuối cùng vẫn từ chối.
Bên ngoài lều có tiếng thông truyền, “Bình Vương điện hạ đến!”
Quý Tiêu ngẩn người, không biết vì sao Thẩm Hoài đột ngột quay về vào lúc này.
Thẩm Hoài sải bước vào lều, chưa thấy người đã cười vang nói: “A Tiêu, ta dẫn ngươi ra ngoài xem một chút!”
Hắn đã cưỡi ngựa chạy một vòng bên ngoài, nhưng cảm thấy có chút không thú vị. Vòng trở về, muốn cưỡi ngựa mang Quý Tiêu đi dạo chơi.
Lời vừa dứt, Thẩm Hoài đã từ ngoài bước vào trong, nhìn thấy Lục Uyển Ân đang rơi lệ trước mặt Quý Tiêu. Quý Tiêu vẻ mặt khó xử, lại có chút tái nhợt, Thẩm Hoài liền không cần nghĩ nhiều cũng đoán được trước đó hai người nói chuyện gì.
“Đại ca!” Thẩm Hoài vừa gấp gáp vừa nóng giận, nói với Thẩm Trì, “Bản thân huynh không ra khỏi lều thì thôi, giữ a Tiêu ở đây làm gì?”
Hắn nói xong lại sải bước đi đến bên người Quý Tiêu, khom lưng vịn lên vai cậu, dè dặt hỏi: “A Tiêu, vừa rồi đang nói chuyện gì thế?”
Thẩm Hoài chỉ sợ Quý Tiêu mềm lòng, thật sự đáp ứng lời nói lung tung của Lục Uyển Ân.
Hắn lại càng sợ trong lòng Quý Tiêu nghĩ mình là kẻ trăng hoa, giữa hai người vì chuyện này mà sinh ra rạn nứt.
Lục Uyển Ân chỉ từng nhìn thấy Thẩm Hoài tinh thần phấn chấn, tự tin kiêu ngạo, lúc này gần như không thể tin dáng vẻ hắn cẩn thận dè dặt thế này là đối với một nam tử.
Quý Tiêu không biết mở lời thế nào, vẻ mặt hơi khó xử.
Thẩm Trì thì chỉ Thẩm Hoài nói: “Ngươi nửa đường quay về làm gì, a Tiên đâu?”
Thẩm Hoài nào còn tâm trí để ý hoàng đế, Quý Tiêu không nói gì, hắn bèn dứt khoát quỳ một gối xuống, từ dưới nhìn lên Quý Tiêu, nắm chặt tay cậu, nói với vẻ trung thành tuyệt đối: “A Tiêu, ngươi nói cái gì cũng đúng, cũng tốt hết.”
Hắn cố nén cơn thôi thúc muốn hôn lên mặt Quý Tiêu, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, hận không thể ngay tại chỗ ném Lục Uyển Ân đang rơi lệ ở bên cạnh ra ngoài.
Sau một hồi giải thích này của Thẩm Hoài, sắc mặt Quý Tiêu rõ ràng tốt lên. Cậu nhìn Thẩm Hoài, thấp giọng nói: “Ta không muốn nàng ấy gả cho ngươi.”
Người là Thẩm Hoài đã giải tán ngay từ đầu, điểm này Quý Tiêu rõ ràng. Cậu chỉ không biết tâm tư nào đã chống đỡ Lục Uyển Ân, khiến nàng ta lựa chọn chờ đợi lâu như vậy, còn muốn đích thân cầu kiến hoàng đế xin ban cho mối hôn sự này.
Sợ rằng cũng là rất thích Tấn Hòa đúng không?
Nghĩ đến đây, Quý Tiêu lại cúi đầu nhìn thấy lo lắng và sốt ruột trong mắt Thẩm Hoài, liền chỉ cảm thấy mình thật sự may mắn vạn phần. Trước đây cậu ôm chút tâm tư nhỏ bé kia, là đã dự định chôn giấu phần tâm ý này sâu trong lòng. Nhưng không ngờ Tấn Hòa thế mà cũng thích mình, càng không ngờ thứ mà cậu từng cho là trở ngại giữa hai người, lại trở thành ràng buộc lớn nhất giữa hai người.
Giọng Quý Tiêu nhẹ nhàng, ngữ khí thật sự hiếm hoi có chút bướng bỉnh. Ngọn lửa nóng giận trong lòng Thẩm Hoài như được một bàn tay bé nhỏ mát lạnh dập tắt, hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, lại cảm thấy có chút vui vẻ.
Bao ngày nay đặt trong lòng bàn tay cưng chiều, cuối cùng a Tiêu đã hiểu ra đạo lý phải bảo vệ thức ăn. Chẳng qua như thế trong mắt Thẩm Hoài vẫn là chưa đủ, lúc này vẻ áy náy trên mặt Quý Tiêu vẫn không che giấu được. Sau này hắn phải để Quý Tiêu hiểu rằng, cậu muốn gì cũng xứng đáng hết, không cần vì mấy con mèo con chó mà cảm thấy áy náy trong lòng.
“Ta cũng có muốn cưới đâu, ta chỉ muốn ở cùng với ngươi.” Thẩm Hoài tưoi cười, cũng nhẹ giọng giống như đang thì thầm với Quý Tiêu. Nhưng câu nói này lại lọt vào tai của những người khác trong lều không sót một chữ.
Lục Uyển Ân thì gần như xấu hổ muốn chui xuống đất, còn hoàng đế thì toàn thân nổi da gà vì ghen tị.
“Được rồi, được rồi,” hoàng đế phất tay, ý đuổi người rõ rệt, “A Nguyên ở lại, các ngươi đi ra hết cho ta.”
A Nguyên vừa nghe đến tên mình, vội vàng xoay người trong lòng Quý Tiêu, nhìn hoàng đế, xua tay lia lịa: “Không ở, không ở!”
Mặt hoàng đế lập tức tối sầm xuống.
Lục Uyển Ân nghe đến đây, cảm thấy một khắc cũng không thể đứng nổi nữa, vội hành lễ, cũng không đợi Thẩm Trì nói gì thêm, quay người bước nhanh ra ngoài.
“A Nguyên cũng không ở lại,” Thẩm Hoài hừ một tiếng, rồi cười lạnh nói, “Lát nữa ta sẽ kể chuyện này cho tẩu tử nghe, xem tẩu ấy nói thế nào.”
Hoàng đế ngẩn ra, mắng: “Thằng ranh con nhà ngươi, ôm tâm tư gì đấy? Coi chừng ta lột da ngươi!”
Lâm Tiên vẫn luôn bênh vực Quý Tiêu, nếu biết hôm nay hoàng đế cố ý bày ra chuyện này để thử thái độ Quý Tiêu, vậy còn chưa chắc ai sẽ bị lột da.
Một câu của Thẩm Hoài chọc trúng điểm yếu của Thẩm Trì, khiến hoàng đế á khẩu không nói được.
“Vậy ngươi muốn thế nào?” Chỉ hai nhịp thở, hoàng đế đã nhượng bộ, nghiến răng bất lực nói.
Bước chân đang định đi ra ngoài của Thẩm Hoài dừng lại, quay đầu nhìn hoàng đế một cái, nói: “Đống hỗn loạn này, huynh phải giúp ta thu dọn.”
Mỹ nhân linh tinh lang tang, hiện giờ người này còn đáng sợ hơn người kia, trước đây đưa đến toàn là nữ nhân, bây giờ làm như đã nhìn ra khẩu vị của Thẩm Hoài, ngay cả mấy nam tử da thịt non mềm kia cũng nối tiếp nhau được đưa tới.
Thẩm Hoài đều là âm thầm tự mình xử lý, nhưng cũng kinh hồn táng đảm không chịu nổi nữa.
Hoàng đế đương nhiên biết Thẩm Hoài nói chuyện gì, nhíu mày phất phất tay: “Được rồi, biết rồi, cút cút cút, mau cút ra ngoài!”
A Nguyên nằm sấp trên vai Quý Tiêu, cười toe toét bắt chước lời nói của hoàng đế, mồm miệng ngọng nghịu, nói ra mấy tiếng: “Chút chút, cút …”
Hoàng đế bị chọc cho tức cười, cũng chỉ vào nó mắng luôn: “Lưu manh y chang thằng cha ngươi!”
A Nguyên bĩu môi, phì phì phun bong bóng, hừ hừ hai tiếng rồi vùi đầu vào cổ Quý Tiêu.
Lục Thủy ở trong lều đi qua đi lại, vô cùng nôn nóng chờ đợi.
“Cũng không biết chuyện này có thành hay không nữa,” Ả tự mình lẩm bẩm, “Nhất định là thành, tiểu thư nhà ta chẳng lẽ không bằng một tên nam tử?”
Lời ngu xuẩn bậc này, Trần Giang Xuyên có chút nghe không nổi, nhưng cũng không nói gì.
Ai ngờ Lục Thủy còn quay sang bắt chuyện với y: “Ngươi quen biết tên nam hồ ly tinh đó, ngươi nói xem, hắn so với tiểu thư nhà ta, thế nào?”
Trần Giang Xuyên lạnh giọng đáp: “Câu nói này của ngươi cũng chỉ nên ở trong lều, nếu để người có ý đồ nghe được, đừng nói ngươi, ngay cả tiểu thư nhà ngươi cũng bị liên lụy.”
Lục Thủy nghe vậy, lập tức nhảy dựng: “Ái chà, thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn làm cái người có ý đồ ấy hả?”
Trần Giang Xuyên biết chẳng có gì hay để nói với ả, dứt khoát quay lưng không để ý đến ả nữa.
Lục Thủy trừng mắt, rất không phục, đang định nói tiếp với Trần Giang Xuyên, thì Lục Uyển Ân mắt đỏ hoe bước vào.
Nguyên nhân ngọn ngành không cần nói nhiều, Lục Thuỷ đã biết ngay kết quả thế nào.
Lục Uyển Ân bụm mặt, chảy nước mắt nói: “Hôm nay mặt mũi của ta đã mất sạch rồi, thật sự không thể gặp ai nữa.”
Nói thì nói vậy, nhưng những lời nói trong lều kia, nếu Lục Uyển Ân không nói ra, thì ai biết chuyện gì?
“Sao có thể, sao có thể như thế được,” Lục Thủy căm hận, kéo Trần Giang Xuyên định đi ra ngoài: “Ngươi đi với ta, để bọn họ biết con hồ ly tinh kia là nhân vật phóng đãng ra sao!”
Lục Uyển Ân nhìn Lục Thuỷ mặt đầy tức giận qua kẽ tay, im lặng không hề có ý định lên tiếng ngăn cản.
Trần Giang Xuyên hất mạnh tay Lục Thuỷ ra: “Ngươi phát điên cái gì hả?”
Nhưng Lục Thủy tức giận đến hai tay run rẩy: “Được, ngươi không đi, thì ta tự đi! Ta ngược lại muốn xem thử, vạch trần bộ mặt thật của hắn rồi, Bình Vương điện hạ còn muốn hắn nữa không!”
Bên ngoài lúc này đã trở nên náo nhiệt, các đoàn ngựa qua lại không ngớt, nào là chó săn nào là chim ưng, thế trận cực lớn, ai nấy đều muốn chạy trước dẫn đầu.
Thẩm Hoài kéo Quý Tiêu, đang định đỡ cậu lên ngựa, Lục Thủy đã từ trong lều lao ra vội vàng.
Trần Giang Xuyên đuổi sát phía sau, định bụng lúc Lục Thuỷ nói chuyện, sẽ biện giải vài câu cho Quý Tiêu. Lục Thủy là kẻ ngốc, ả là đang lên tiếng cho ai, và đang bán mạng cho ai, sợ rằng đều không biết.
***
Cùng lúc đó, phía bên kia của khu rừng.
Lâm Tiên cưỡi ngựa, uy phong lẫm liệt, đang vút qua rừng cây hơi ẩm ướt. Mọi tiếng động nhỏ trong bụi cỏ đều không thoát khỏi tai nàng, giương cung bắn tên, phát nào cũng chuẩn xác Thỏ rừng, gà rừng chỉ trong chớp mắt ngã rạp, đám thị vệ theo sau gần như không kịp nhặt.
Mà một đôi mắt đen ngòm, đã chằm chằm nhìn nàng thật lâu.
![]()