Nhaminh [VTBT] Chương 53a

[VTBT] Chương 53a

0 0 đánh giá
Article Rating

Trong bốn gia tộc, Lan Lăng Kim thị đã thành cuối bảng, Vân Mộng Giang thị cũng vươn lên hạng ba.

Hai vị gia chủ của Thanh Hà Nhiếp thị và Cô Tô Lam thị giao tình thân thiết, không tổn thất quá nhiều trong vụ Loạn Táng Cương, hậu sự do bốn nhà chủ trì, công đầu thuộc về hai nhà này, ít nhất tu sĩ huyền môn đều nói như vậy.

Nếu không phải Lan Lăng Kim thị thế lực vẫn còn lớn, có thể có vài người đã muốn đạp thêm một cước, thế nhưng dư luận đều đã vội vã tránh né, hướng về hai nhà Nhiếp Lam.

Không còn cố hết sức để nịnh hót như thời Kim Quang Thiện lúc trước, có lẽ là vì nếu những người đó dùng chiêu trò họ thành thạo nhất, cũng là chiêu trò có hiệu quả nhất để đối phó với Kim Quang Thiện, thì sẽ bị Nhiếp tông chủ thẳng tay ném ra. Thuần tuý nịnh hót mà không có hành động thực chất, đến trước mặt Lam tông chủ tuy không đến mức bị dọa vỡ mật như với Nhiếp tông chủ, nhưng cũng không kiếm được chỗ tốt gì.

Tình hình như vậy, có vài kẻ thế mà lại hoài niệm thời cựu Kim tông chủ.

Thấy Kim Tử Hiên có Kim Quang Dao phụ giúp, người ta nói con của kỹ nữ, năng lực không tầm thường, gần như xóa tan dư âm do cái chết đột ngột của Kim Quang Thiện mang lại, chỉ cần thời gian làm cho ảnh hưởng giảm bớt, tình huống của Lan Lăng Kim thị dần dần ổn định, không thật sự suy tàn, dục hoả trùng sinh, còn ai thấy được hy vọng.

Chỉ đáng tiếc, trăm phương nghìn kế cầu kiến, tặng lễ cung phụng nịnh bợ, Kim Tử Hiên ở trên vị trí tông chủ nhìn bọn họ, sắc mặt dường như thoáng qua một tia phức tạp, rồi lập tức lạnh mặt, kêu Kim Quang Dao tiễn khách.

Đám người đó dần dần im ắng, vẫn tồn tại, nhưng không có bản lĩnh thực sự, trong các sự kiện lớn khuyết mất một chỗ ngồi.

Còn Diêu tông chủ từng năng nổ nhất thì đóng cửa không ra ngoài, gia tộc ban đầu thuộc tầng lớp trung lưu đã hoàn toàn suy bại.

***

Hai năm sau, thành Lan Lăng.

Hiểu Tinh Trần đã lâu không xuất hiện bước vào ngôi thành lớn náo nhiệt nhất trần gian, trong thành đèn lồng rực rỡ, màu đỏ chói mắt ở khắp mọi nơi.

Lễ kết hôn giữa hai đại thế gia vốn trì hoãn đã lâu cuối cùng đã định lại ngày, sắp sửa cử hành.

Nếu nhìn đầu bên kia xa xôi, thành Vân Mộng to lớn cũng rực rỡ tương tự.

Rời Nghĩa Thành, nghe Tiết Dương bị xử tội, Hiểu Tinh Trần và Tống Lam vân du bốn phương, biết được nơi nào có dị tượng, thì đến đó săn đêm, cùng nhau dạy dỗ a Tinh. Không nghe nói nhiều về chuyện của tiên môn, vẫn biết hai năm nay, Lan Lăng Kim thị dần dần thoát khỏi ảnh hưởng do cựu Kim tông chủ tạo thành.

Đợi đến sau sự kiện đại hỉ này, hẳn sẽ đặt dấu chấm hết, hoàn toàn sang trang.

Có thể đây là một trong những lý do, nhưng phần nhiều hơn là do Kim phu nhân và Giang tông chủ coi trọng việc này, Kim Tử Hiên càng cực kỳ để tâm, lễ đón dâu không thể nhỏ, hôn lễ không được sơ sài, nhất định phải hoành tráng, gần như gác lại việc trong tộc để chuẩn bị.

Do đó đến mười ngày cuối cùng, thành Lan Lăng vẫn chưa phải là dáng vẻ lộng lẫy nhất, nhiều chỗ còn đang tất bật nhộn nhịp trang trí, trên nền vải đỏ rực trải dài trăm dặm điểm xuyết hoạ tiết vàng rực, mọi quy trình từ sơ lược đến chi tiết đều diễn tập hết lần này đến lần khác, dự kiến là hôn lễ xa hoa hoành tráng nhất trong vòng một trăm năm.

Giai đoạn bận rộn này, lại thấy bóng dáng Kim Quang Dao.

Trên người mặc y phục Lan Lăng Kim thị, trên ngực áo bào trắng như tuyết thêu gia huy một đoá hoa Kim Tinh Tuyết Lãng nở rộ, đích thân kiểm tra, nổi bật giữa đám thợ thủ công, nhìn một cái đã có thể nhìn ra chỗ có thể làm tốt hơn, chỉ ra và dặn dò sửa chữa.

Người làm việc không chút sai sót như y đương nhiên nhận ra đạo nhân áo trắng giữa phố, dặn dò xong liền tươi cười bước tới nghênh đón, chắp tay nói: “Hiểu Tinh Trần đạo trưởng.”

Hiểu Tinh Trần đáp lễ, mỉm cười nói: “Hai năm trước chia tay, không ngờ Liễm Phương Tôn vẫn chưa quên tại hạ.”

Kim Quang Dao nói: “Hiểu Tinh Trần đạo trưởng, kiếm Sương Hoa xuất chiêu là kinh động thiên hạ, nếu ta mà không nhớ, đó mới là kỳ lạ đấy.”

Hiểu Tinh Trần khẽ cười một tiếng, làm như rất hiểu lời nói của Kim Quang Dao luôn mang theo ba phần bản chất nịnh bợ, nói: “Liễm Phương Tôn quá khen.” Hắn nhìn sau lưng Kim Quang Dao, hỏi: “Đây là đang chuẩn bị cho hôn sự của Kim tông chủ và Giang cô nương ư?”

Kim Quang Dao nói: “Phải, liên quan đến đại sự cả đời của Tử Hiên, không được phép sai sót … À, đáng mừng là Hiểu đạo trưởng có thể đến thành Lan Lăng vào ngày này, nhất định phải đến uống chén rượu mừng này. Cùng hoan nghênh Tống Tử Sâm đạo trưởng và a Tinh cô nương, lát nữa ta gửi thiệp mời đến khách điếm được không?”

Nếu không phải gần ngày vừa vặn vào thành, thì ba người ngao du bốn phương không cố định, còn chưa tìm được nơi thích hợp xây dựng môn phái này, Kim Quang Dao thực sự rất khó mà gửi thiệp.

Chỉ có thể nói mọi thứ thật trùng hợp.

Hiểu Tinh Trần không vội rời đi, mỉm cười gật đầu, đáp lại: “Đa tạ thịnh tình, tất nhiên có mặt, ta sẽ nói với Tử Sâm và a Tinh, a Tinh thích náo nhiệt lắm.”

Kim Quang Dao vui mừng nói: “Vậy sau này kính đón.”

Nói đến đây, hai người chia tay, là Kim Quang Dao vẫn còn việc bận, nhưng chu đáo đến mức không khiến người ta cảm thấy mình quấy rầy công việc của y.

***

Vào trà lâu, Hiểu Tinh Trần không vào phòng riêng, chỉ đặt bàn gần cửa sổ, đợi Tống Lam và a Tinh làm xong việc của mỗi người, đi đến đây có thể nhìn thấy ngay. Chỗ ngồi cao ráo tầm nhìn tốt, y lại thấy bóng lưng vội vã của Kim Quang Dao ở góc phố, rõ ràng sắp chạy đến chỗ kiểm tra tiếp theo.

Người qua kẻ lại, đâu đâu cũng có người bàn tán về hôn lễ sắp diễn ra này, bất kể dân chúng bình thường hay tu sĩ huyền môn.

Chung quy người được mời lên Kim Lân Đài xem lễ chỉ là số ít, nhưng không cản trở người qua đường ở lại xem náo nhiệt.

Hiểu Tinh Trần rót cho mình một chén trà, đưa lên môi, nghe bàn trà gần đó truyền đến giọng nói: “Sự kiện này quá hoành tráng rồi, Lan Lăng Kim thị không hổ là Lan Lăng Kim thị.”

“Đừng nói như vầy còn chưa xong đâu! Ngày đại lễ chắc chắn còn hoành tráng hơn.”

“Không sai, vừa nãy trên phố ta còn thấy Kim Quang Dao bận trước bận sau.”

Một người nghi ngờ hỏi: “Kim Quang Dao á? Đây cũng không phải là hôn sự của y nha, đáng bận tâm như thế sao?” Không đợi bạn cùng bàn trả lời, tự mình nói tiếp: “Nói ra tuy là muộn hai năm, nhưng hai nhà Lan Lăng Kim thị và Vân Mộng Giang thị vẫn thành, nghe nói Giang Yếm Ly nhất quyết không phải Kim tông chủ thì không gả, Giang tông chủ hết cách, kéo dài nữa không hay, cuối cùng phải đồng ý.”

“Nhưng thật ra Vân Mộng Giang thị cũng không thiệt thòi mà, lúc đầu ta còn tưởng Lan Lăng Kim thị không biết …… Dù sao hiện giờ vẫn phong quang như xưa.”

“Là lý lẽ này.”

Bên kia có người lập tức trở nên hào hứng, cười khành khạch nói: “Nhưng hôn sự của Kim Quang Dao thì tiêu rồi, Kim lão tông chủ vừa chết, lão thuộc hạ Tần tông chủ Tần Thương Nghiệp trước đó của ông ta vội vàng phủi sạch quan hệ.”

Tu sĩ khác tỏ ý biết được nội tình, tranh nói: “Nghe nói, biết không thể gả đi, Tần Tố khóc thành sông luôn, hình như là trong Xạ Nhật Chi Chinh đã được Kim Quang Dao cứu, vừa gặp đã yêu … Kim Quang Dao lập công được nhận về Lan Lăng Kim thị, với thân phận này có thể cưới đại tiểu thư Tần gia, vẫn là tốn không ít công sức mới đàm phán xong, Tần Thương Nghiệp và Kim Quang Thiện đều hài lòng, chỉ là Kim phu nhân bảo, phải để Kim Tử Hiên thành thân trước, việc này hoãn lại.”

“Lần hoãn này, hai nhà Kim Giang cũng đã bàn bạc xong, nhưng vụ việc Loạn Táng Cương nổ ra, tiếp đó Kim Quang Thiện chết, tiếng xấu bay đầy trời, Tần tông chủ sợ bị nói cũng tham gia vào loại chuyện tán tận lương tâm đó, lập tức hủy bỏ hôn sự!”

“Tần phu nhân cũng phản đối rất dữ dội nha! Thế mà nhẫn tâm giam lỏng nữ nhi bảo bối của mình.”

Mọi người cảm thán: “Trời ạ … Chuyện này thật là …”

“Chậc chậc chậc …”

“Tóm lại, Tần gia quyết tuyệt, ngay cả thân phận gia tộc phụ thuộc Lan Lăng Kim thị trước đây cũng không nhận. Xé rách mặt ầm ĩ như thế, Tần Tố tính tình mềm yếu, khóc vài lần cũng chẳng có kết quả. Nhưng hiện giờ địa vị của Lan Lăng Kim thị vẫn là trong tứ đại gia tộc, tiểu Kim tông chủ giữ lại Kim Quang Dao, thân phận y bây giờ còn cao hơn thời cha y lúc trước.”

“Nói mới nhớ tại sao Kim Tử Hiên không đề phòng thêm, để đứa con hoang này ở lại.”

“Chả trách Kim Quang Dao tận tâm tận lực như vậy.”

“Có tận tâm tận lực đến đâu cũng không phải hôn sự của y.”

“Ai biết Kim Tử Hiên và Kim Quang Dao nghĩ gì, cũng không rõ Tần lão tông chủ có hối hận không, ông ta nhất định không ngờ Kim Quang Dao sau này lại phát triển tốt hơn trước.”

“Không tiếc không tiếc! Tần Tố có thể chọn người tốt hơn, Kim Quang Dao cho dù không bị đè ép, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là gia thần đón tới đưa lui, đời này y chỉ dừng ở con đường này thôi …”

Giọng điệu so với vẻ tiếc nuối thay cho nhân duyên của Kim Quang Dao và Tần Tố, càng giống với vẻ hả hê hơn.

Đến đây, mấy người nọ dường như cuối cùng đã thỏa mãn bình phẩm hôn sự một thành một bại của đại thế gia, thở ra một hơi thật dài, cùng uống trà thấm giọng.

Chẳng bao lâu đặt chén xuống, đổi đề tài, vẫn là bàn tán, chỉ là ác ý đã hướng sang đối tượng mới.

Loading

Vân Thâm ba tháng

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Các bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x